Tưởng rằng thời gian có thể làm anh quên được em,
nhưng không phải thế, tối nay anh lại thấy giật mình khi vô tình nghe một bài
hát. Anh cảm thấy mình ở trong bài hát, tình yêu là gì mà sao
anh cảm thấy quá đau buồn khi yêu.
Tại sao mỗi người yêu nhau đều phải chịu nỗi khổ
khi mất nhau và nỗi nhớ nhung cứ hiện về khi không còn bên nhau, chắc vậy mới
gọi là tình yêu phải không em?
Không biết giờ này em đang làm gì, có nhớ về anh
không, hay chỉ có mình anh đang nhớ về em thôi. Đêm nay anh vẫn sẽ hồi tưởng lại
về những ký ức mà chúng mình đã trải qua, đã có biết bao những kỷ niệm vui buồn
mà mình đã rất hạnh phúc khi có nhau.
Lại một mùa Giáng sinh và một năm mới nữa sắp tới,
khoảng thời gian này anh nhớ em biết bao, biết rằng chúng ta đã xa nhau mỗi đứa
một nơi. Nhưng cứ tới ngày đặc biệt anh lại nghĩ đến em.
Không biết giờ này em
đang làm gì, chắc em đang hạnh phúc bên người mới của em giữa một xã hội hiện
đại và đầy đủ.
Còn anh, anh không biết phải làm thế nào để vơi đi
nỗi buồn, để quay lại với cuộc sống hiện tại mà anh đang có. Giáng sinh đang về,
ký ức về em lại cứ hiện về bên anh, không biết em có như anh không.
Giáng sinh
cách đây một năm trước chúng mình rất hạnh phúc bên nhau, lúc đó mình đang yêu
nhau, hai trái tim lúc nào cũng hướng về nhau, mình đi dạo lung tung ở những con
đường thật đông người qua lại và những cửa hàng trang trí ánh đèn rất đẹp.
Giờ anh lại đi qua những con đường đó, ký ức về em
lại hiện về bên anh, nhưng anh biết chúng ta sẽ không bao giờ trở lại bên nhau.
Anh đang cố xóa bỏ những ký ức vui buồn bên em cứ quanh quẩn bên anh.
Anh đã lao
đầu vào công việc để cố quên em. Một mùa Noel nữa lại về, những kỷ niệm lại
về... nhưng chẳng còn hình bóng em bên cạnh thì đâu còn gọi là niềm vui và hạnh
phúc nữa. Chắc có lẽ là do duyên phận, mình có duyên nhưng không có phận. Anh
sẽ phải học cách chấp nhận, chấp nhận một sự thật phũ phàng.
Anh muốn quên em nhưng không thể em ơi! Em đã cướp
mất trái tim anh thật rồi để bây giờ anh hững hờ với những người con gái khác.
Nếu bây giờ anh có yêu một người nào khác thì anh biết đó chỉ là lấp chỗ trống
thôi. Từ sâu trong trái tim anh vẫn mong em quay về. Anh vẫn luôn chờ đợi em!
Nếu thật có kiếp sau, anh xin mình sẽ mãi ở bên nhau và ngàn kiếp sau nữa cũng
thế, em nhé!
Cảm ơn em, cảm ơn cuộc đời đã cho anh có em dù đó
chỉ là quá khứ. Những lúc anh buồn, anh cô đơn, anh thầm nói với mình rằng: "Tôi
không buồn vì những buổi chiều, vì tôi đã có rất nhiều kỷ niệm"…
Anh hạnh phúc vì từng có em. Em đã mang đến niềm
vui và hạnh phúc cho anh nên chắc chắn em cũng sẽ nhận được điều đó và còn nhiều
hơn nữa. Một lần nữa, cho anh được cảm ơn em, người yêu ngày nào của anh! Tình
yêu của anh trái tim anh luôn dành cho em, nhưng sự chia xa này khiến anh cảm
thấy mình mất mát quá lớn.
Người ta thường nói, yêu là có thể hy sinh cho
người mình yêu, chỉ cần người đó cảm thấy hạnh phúc, có lẽ anh yêu em quá nhiều.
Anh không biết mình đón nhận tình yêu của em, hay anh đã trao nó cho em nữa, bởi
chúng ta đã có thời gian quá hạnh phúc bên nhau, nó khiến anh nghĩ rằng anh đang
đánh mất tất cả. Anh không biết tại sao anh không giữ em lại, khi em nói xa anh,
anh lại chấp nhận nó mà không nghĩ rằng khi không còn có em, anh trở nên trống
rỗng, xa lạ với chính mình. Nếu thời gian có quay trở lại thì anh vẫn mong em
quay trở về bên anh em nhé, anh sẽ chờ em.
Đêm nay thật là một đêm thật buồn đối với anh, khi
anh viết những dòng này có lẽ em đang ngủ, hoặc đang nghĩ đến anh và em sẽ không
bao giờ biết được anh đang gửi nỗi nhớ em vào trang viết. Bởi em không bao giờ
đọc được nó, sẽ không bao giờ, bởi nó không thuộc ngôn ngữ của em. Nhưng anh nhớ
và muốn giãi bày nỗi nhớ, hãy hiểu cho anh. Anh xin lỗi vì anh vẫn còn yêu em!
Anh xin lỗi hãy cho anh nghĩ đến em, hãy cho anh nhớ đến em lần cuối cùng em
nhé! Vì anh biết anh sẽ không bao giờ anh có em nữa, anh sẽ đi tìm lại con đường
sống cho riêng anh, sẽ không vướng bận đến quá khứ.
Khi bước đến thế giới này, mỗi người đều có sẵn
một con đường của riêng mình. Con đường ấy dài hay ngắn, tốt đẹp hay u ám, không
ai biết trước được. Mỗi bước chân ta đi qua, là một ký ức, một khoảng thời gian
in dấu trong đời. Vì thế, hôm nay, anh quyết định bước đi tiếp trên con đường
của mình, sau một thời gian dài dừng chân nghỉ mệt để rồi ngủ quên và chìm đắm
trong một giấc mơ.
Trước khi cất bước, anh muốn một lần nữa được hồi
tưởng về đoạn đường mà anh đang đứng, nơi đã ngập tràn những kỷ niệm về em.
Có
lần anh đã nói với một người về thói quen đã hình thành từ lúc nhỏ của anh không
biết là anh đã nói với em chưa. Đó là mỗi khi đi qua một nơi nào để lại trong
anh nhiều ấn tượng, anh luôn ngoái lại nhìn thật lâu, nhìn mãi cho đến khi nơi
ấy đã xa khuất không còn thấy nữa. Giờ thì anh vẫn chưa từ bỏ được thói quen ấy,
có lẽ như vậy mới chính là anh.
Ngày ấy, mọi chuyện đến sao tình cờ quá, nhẹ nhàng
quá. Ngày em bước đến để từ đó, trên đoạn đường anh đi đã in thêm đôi dấu chân,
em đến mang theo một làn gió mát thổi bay những chiếc lá khô đang ngủ yên, khiến
nơi ấy bỗng trở nên đẹp và lãng mạn vô cùng. Anh đã thầm cảm ơn và mơ ước được
cùng em đi mãi, đi mãi về phía cuối đường. Nhưng giấc mơ của anh không có thật!
Em chỉ đến thăm và an ủi vì một thằng ngốc đang
bước đơn độc một mình cùng những nỗi đau, những khoảnh khắc có em thật ngắn
ngủi.
Em đi, gió cũng ngừng thổi, cảnh vật chung quanh anh giờ lại như trước
kia, tất cả lại im lặng ngủ vùi, nhưng trên mặt đường vẫn còn đó dấu chân của
em. Đó là điều duy nhất em để lại cho anh cùng biết bao kỷ niệm và cảm xúc vui
buồn đối với anh, mỗi cảm xúc ấy mang một sắc màu mà anh yêu quý vô
cùng.
Đứng nhìn mãi dấu chân em, anh không biết mình mãi
khắc lên bao nhiêu chiếc lá chữ “nhớ em". Anh tiếc nuối khi để em ra đi, chỉ
biết đứng đó mà dõi theo, em dần rẽ sang một hướng khác. Anh ngồi gục xuống và
buồn thật nhiều, nhưng nỗi buồn của anh cũng không thể làm phai được hình ảnh em
trong tâm trí.
Ngày tháng cứ trôi qua lặng lẽ như tình cảm của anh, như ánh mắt
luôn kiếm tìm bóng hình em. Trong mơ hồ anh nghĩ rằng: “Hay mình cứ đứng mãi ở
đây, đừng đi đâu hết, biết đâu khi thấy nhớ anh, em lại quay lại và gặp được
mình”.
Thế là, anh vẫn đứng đó và không hề bước đi, lá
vẫn rơi đầy xung quanh anh nhưng em đã không về. Trong tĩnh lặng, ngột ngạt, anh
bỗng thấy ghét gió, sao gió chỉ thổi khi có em? Lá cứ rơi, rơi trên vai anh,
trên tóc anh ngày một nhiều anh không nhớ mình đã đứng đây bao lâu rồi? Chỉ biết
nếu tiếp tục như thế, anh sẽ bị chôn vùi mất thôi.
Sợ quá, anh vùng thoát khỏi và chạy về phía trước,
vừa chạy, anh vừa nghĩ đến em. Khi em đi, em đã căn dặn anh rất nhiều, em dặn
anh phải mạnh mẽ, phải bước tiếp vậy mà anh đã không nghe lời em. Nếu biết được
điều này, chắc em buồn anh nhiều lắm? Anh chẳng mong nhìn thấy em buồn, anh muốn
thấy em vui vẻ và thật hạnh phúc.
Thoát ra khỏi nơi ấy, anh mới nhận ra phía trước
con đường dành cho anh vẫn rộng mở và còn dài lắm, khung cảnh quanh anh đẹp dịu
dàng, anh chợt nhận ra gió vẫn luôn tồn tại quanh đây, gió vẫn làm mát cho cây
cối, cho con đường và cả cho anh. Nhịp sống vẫn đang hối hả, những người bạn
song hành cùng anh giờ đã đi trước anh thật xa vậy mà anh lại ngồi đây chẳng
biết để làm gì?
Không được đâu, phải tỉnh lại thôi, đừng đắm chìm
trong cơn mơ mãi, anh đã tự thức tỉnh mình như thế. Anh chuẩn bị bước đi đây,
anh sẽ nói lời chào tạm biệt với đoạn đường và công viên tràn ngập kỷ niệm đẹp
nhưng cũng rất đau thương và tạm biệt dấu chân của em. Khi anh quay lưng lại,
anh biết mình sẽ cũng xa em hơn nhưng anh sẽ lưu hình ảnh ấy vào một nơi thật
kín trong tim mình.
Tình cảm ngày nào anh dành cho em, anh sẽ chôn
thật sâu, thật sâu vào tận đáy lòng, để trái tim mình được ngủ yên. Nếu tim có
thể nói, chắc tim sẽ trách anh nhiều lắm em ạ. Nhưng biết làm sao đành xin lỗi,
xin lỗi tim thật nhiều vì anh đã để em vào quá khứ. Nơi đây, vẫn còn đủ gần để
anh một lần nữa có thể hướng theo em và nhìn thấy con đường của em, em vẫn đang
đi, đang hướng về phía trước.
Anh vẫn muốn nhìn mãi cho đến khi em mất hút. Và
phía trước của anh là chiều ngược lại với em! Cất bước đi, là anh không còn nhìn
thấy em nữa. Cất bước đi, giữa em và anh còn lại gì nhỉ? Anh nhớ, mình còn một
lời hứa. Dù anh biết điều đó rất hoang đường, dù biết mình rất ngốc nhưng anh
vẫn muốn tin rằng: Quay lưng lại con đường của anh vẫn thênh thang chờ anh tiếp
tục hành trình của mình. Con đường của anh, hướng anh đến một cuộc sống không
còn cô đơn nữa.
Anh bước đi gió mát thổi nhè nhẹ, ngước nhìn lên
cao, ánh mặt trời vẫn chiếu sáng rạng ngời tâm hồn anh lâng lâng một niềm tin
vào tương lai, xen lẫn một chút gì đó có thể gọi là xót xa? Nhưng kể từ nay, anh
biết mình cần đi về phía trước. Một lần cho mãi mãi.
Bước đi, có bao giờ nhẹ
nhàng, thanh thản khi phải bước ra khỏi cuộc đời của ai đó không? Dù trong lòng
vẫn tự hỏi: Em có còn yêu anh không? Và em có phải là một nửa của
anh?
Bước đi, không phải để anh rũ bỏ tất cả mà anh
biết anh đang vun đắp tình yêu cho kẻ khác, mà cũng không phải là anh trốn chạy
mà đang tìm cho mình một lối thoát, một lối đi riêng, cũng không phải anh yếu
đuối, nhưng để trong lòng được bình yên, được nhẹ nhàng và nguyên vẹn. Bước đi
không cần em phải giữ lại dù anh biết rằng anh đang rất cần em và cho ai khác
nữa và cũng không cần phải khóc, nhưng anh biết trái tim mình đang rỉ máu, giá
buốt lên từng cơn.
Bước đi không phải đến một nơi nào hạnh phúc hơn
mà bước đi! Mà để thấy rằng tình yêu anh luôn chân thành và bỏng cháy. Bước đi,
cũng không phải anh không yêu em bằng tình yêu chân thật mà để em hiểu rằng
trong tình yêu không có sự sẻ chia, nhưng không có nghĩa là giẫm đạp lên tất cả
những gì anh và em đã có, cho dù em không muốn giữ nó. Bước đi! Anh phải trả em
về với niềm vui của em, trả em về với vùng quá khứ của em. Dù anh không muốn.
Bước đi! Để nhìn lại mình sau những tháng ngày đã
qua, anh đã tổn thương như thế nào? Dù lòng mình trống trải nhưng ai đó đã được
lấp đầy vào khoảng trống của anh đối với em. Anh sẽ cố bước thật nhanh để em có
thời gian và sự lựa chọn, nghĩ suy và biết rằng anh không còn yếu mềm nữa. Bước
đi để khi gặp lại em, ta sẽ chẳng còn là gì của nhau nữa dù vùng trời kỷ niệm
trong trái tim kia đã quá bi thương và để thấy rằng ngoài anh ra em vẫn còn rất
cần cho một ai đó.
Bước đi, để tình yêu anh còn mãi, không nhạt nhòa
dù chẳng thể đến với nhau. Bước đi, bằng đôi chân mệt mỏi dẫu rất cần bàn tay em
nâng đỡ nhưng anh vẫn không thể làm thế. Bước đi anh sẽ không nói với em rằng
anh yêu em như thế nào? Cho dù trong lòng anh rất muốn nói…! Thôi anh sẽ bước đi
để em không nghĩ đến anh (dù anh đang ích kỷ với em và cả bản thân mình).
Bước đi anh sẽ bước một lần và là mãi mãi sẽ không
nhớ về hình bóng em nữa, sẽ vứt bỏ hình bóng của em và nó sẽ không bao giờ ngự
trị trong trái tim anh cho dù anh rất muốn.
Anh đã rút ra được kinh nghiệm và
chân lý sống của cuộc đời anh là: “Sống trên đời mỗi người phải có một sự lựa
chọn riêng, vì cuộc sống phải thế và anh lúc nào cũng mong em vui vẻ và hạnh
phúc”. Nhưng anh chỉ xin em nhớ đến một điều: “Hạnh phúc là phải biết hy sinh”.
Vĩnh biệt em yêu! Vĩnh biệt mối tình mà anh từng
đấu tranh để giành giật giờ chỉ là con số không.webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su