machoi2009-
Ngày tham gia: (03:04 | 27/04/2009)

Bình chọn: 1

Bóng tối trong tình yêu của tôi.

(gửi lúc 06:16 24/02/2010)

7 năm trời tôi không yêu nổi ai, 7 năm sống với mặc cảm và tủi hờn và hôm nay tôi đã có tiền có địa vị xã hội tốt hơn, nhưng tình yêu đã không còn, những người con gái đi qua cuộc đời tôi như ảo ảnh, như hư vô.

   Vậy là đã 7 năm trôi qua, một thời gian quá dài đối với tôi, có thể nói đó là bóng đêm của cuộc đời tôi. 7 năm cho một cái kết của mối tình đầu, và cũng là ngần ấy thời gian tôi không gặp em, ngần ấy thời gian giết chết một chàng sinh viên trẻ mới vào đời và cũng là khoảng thời gian tôi đánh mất mọi thứ, kể cả chính bản thân mình.

   Ngày đó em là hoa khôi của trường, em một tiểu thư đài các, xinh đẹp và giàu có, bên em luôn vây kín những chàng hoàng tử kiêu sa và lãng mạn.

   Anh một chàng trai tỉnh lẻ lần đầu tiên xa nhà và bước chân vào giảng đường, mọi thứ thật mới mẻ và bỡ ngỡ, anh sinh ra trong 1 gia đình nông dân, nhà nghèo, tài sản được trao tặng là một chiếc xe đạp cũ.

   Tôi và em biết nhau như những cái tên trong bản danh sách mà hàng ngày tôi vẫn phải làm đó là điểm danh các thành viên của lớp, thời gian trôi đi, tôi dần quen với nhịp sống của người Hà Thành và đâm quen với môi trường học tập mới, 2 năm là khoảng thời gian bình lặng của cuộc sống sinh viên. Rồi cái ngày định mệnh cũng đến mà cho đến giờ tôi cũng không hiểu được là do đâu nữa.

   Cái buổi chiều em đi thẳng xuống bàn tôi và nói " từ mai lớp trưởng cho em ngồi đây"??. Tôi không nói gì vì nghĩ em đang trêu tôi thôi, thế là từ hôm đó chúng tôi ngồi gần nhau, tôi có thời gian nói chuyện và hiểu về em nhiều hơn, em cũng chia sẻ với tôi tất cả mọi chuyện, chuyên học tập, gia đình, bạn bè...

   Tôi ngày càng hiểu em hơn, chúng tôi cũng có những cuộc hẹn dã ngoại, dạo phố nhẹ nhàng, và em hay theo tôi đến những khu ngoại thành vẽ tranh, tôi vẽ rất nhiều và rất nhiều để tặng em. Rồi 1 ngày tôi vẽ bức tranh tỏ tình tặng em nhưng em trả lại tôi, em nói tranh rất đẹp nhưng em không thể nhận nó, tôi thấy mình như nhẹ bẫng, không kiểm soát được cảm xúc, nhưng với 1 người cương nghị tôi và em vẫn bình thường như mọi lần, tôi coi đó như một bài học.

   3 tháng sau trong 1 lần 2 đứa đi chơi, bỗng dưng em đòi tôi trả cho em bức tranh mà tôi tặng em, em nói bây giờ nó là của em, tôi nhìn em nói "anh đốt nó rồi", ngay lập tức khuôn mặt em tối sầm như một cơn bão đổ bộ xuống một ngày đẹp trời như hôm nay, không một lời nói nào được thốt ra từ em.

  Tôi lặng lẽ trở em qua nhà trọ, dừng xe tôi nhìn em và nói đợi anh 5 phút nhé, em lạnh lùng nhìn tôi và chậm dãi cất tiếng "em bận phải về". Tôi nói "cứ đợi anh đi", rồi chạy thẳng về phía căn phòng nhỏ bé đáng ghét sao hôm nay trở nên đáng yêu đến thế.

  Sầm, xoảng...tôi hì hục lôi cái hòm sắt dốc ngược tất cả ra sàn nhà, đây rồi nó đây, vẫn chiếc nơ đỏ cột quanh cuộn giấy, cái cuộn giấy quái quỉ suýt nữa tôi đem đốt nó, giờ nó là niềm hạnh phúc của tôi.

  Em... không thèm lên tiếng....em... và tôi chìa cuộn giấy đưa cho em, em vẫn lạnh lùng và từ từ mở ra. Em nhìn tôi và nói " anh, em nói thầm cái này". Ủa sao có bao giờ em gọi tôi là anh đâu sao hôm nay lại nói nhỉ?

   Tôi cúi xuống ghé tai bên em và ...ch..u..y...t... đỏ hết mặt, một nụ hôn vào má làm tôi bồng bềnh và em nổ máy xe vẫy tay vọng lại câu nói mà giờ như cơn mộng. "Em yêu anh, chàng ngốc ạ!".

   Tôi sống trong niềm hanh phúc, tôi có tất cả em một cô gái xinh đẹp, dịu hiền, còn tôi sáng đi học, chiều vẫn đi cày lấy tiền trang trải, ngày nghỉ hai đứa dã ngoại vẽ tranh, hái hoa cỏ, tôi làm mọi thứ miễn là em thấy hạnh phúc.

   Sắp ra trường tôi đưa em về nhà ra mắt bố mẹ, và định ngày ra trường xin phép gia đình 2 bên cho đi lại, bố mẹ tôi và mọi người rất ưng ý vì tôi có bạn gái xinh và hiền thục.

   Câu chuyện thật nhẹ nhàng và những tính toán cho tuơng lai được tôi và em lên kế hoạch chi tiết. Và tôi quyết định đến thăm nhà nàng. Sau màn chào hỏi chuyên trò gia cảnh và bữa cơm thân mật, tôi xin phép ra về, có lẽ tất cả đều ổn, tôi nhẹ nhàng vừa đi vừa hát bản tình ca về tình yêu.

    Hôm sau em lên lớp muộn, thấy em mệt mỏi, hỏi không nói, rồi đến tiết thứ 2 em ngất, tôi hoảng hồn bế em chạy thẳng phòng y tế của trường, sau 30 phút chờ đợi căng thẳng mọi người thông báo em không sao, chỉ tụt huyết áp thôi. Lúc đó có cô bạn thân chăm sóc còn tôi về lớp để tiếp tục học.

     Cuối giờ học tôi đón em và đưa em về nhà, trên đường đi em nói tôi dừng lại, tôi ghé qua công viên, hai đứa ngồi 30 phút sau em mới mệt mỏi nói với tôi 1 câu "Có lẽ mình lên chia tay".

    Sau 15 phút định thần tôi mới nói được, cái cảm giác đắng ngắt, nghèn nghẹn và muốn khóc cứ quấn lấy tôi và rồi những giọt nước mắt chảy dài trên má tôi. Em nhìn tôi và cũng khóc, em nói em không muốn thế, em không bao giờ muốn mình chia tay, em không muốn bỏ anh 1 mình... Nhưng...nhưng mà...

   Thì ra, sau buổi nói chuyện chân thành từ nhà em về, bố mẹ và chị em đã chỉ trích em, rồi mắng em, sỉ nhục gia đình anh là nông dân, không môn đăng hộ đối....

  Tôi đồng ý theo ý kiến của em, là từ từ xa rời em để em không bị sốc, mỗi một ngày vui bên em như những nhát dao băm nát trái tim tôi. Nhưng tôi không thể ngã, tôi không thể là 1 người yếu đuối vì tôi biết chỉ cần tôi thể hiên sự tan nát trên gương mặt thì em cũng sẽ đau khổ mà không thể ra đi được.

   Tôi biến mất trước ngày em bay 1 ngày.... sau đó mọi người nói em gọi điện tìm tôi, em nói là không thể thiếu tôi, nhưng tôi biết em đã không đi cùng tôi nữa, em đã lựa chọn con đường đi cho riêng mình, Nghèo là có tội với tình yêu.

   Ngày hôm nay, khi ngồi đây viết lại những dòng tâm sự này tôi xa em được 7 năm, không 1 lần liên lạc, không 1 lần gặp măt, mặc dù có những lúc tôi gần em có 1000mét.

   7 năm trời tôi không yêu nổi ai, 7 năm sống với mặc cảm và tủi hờn và hôm nay tôi đã có tiền có địa vị xã hội tốt hơn, nhưng tình yêu đã không còn, những người con gái đi qua cuộc đời tôi như ảo ảnh, như hư vô.

   Tôi đã không thể vẽ nổi 1 bức tranh nào nữa, tôi trở thành kẻ thực dụng, tính toán, mọi thứ với tôi giờ như những đám mây đa sắc nhưng rất dễ tan vào hư không.

   Tôi ngồi đây mà không biết tôi là ai nữa... Không lẽ có tiền cũng không có được tình yêu...? Nghèo hèn cũng mất tình yêu??

   Tóm lại tôi không hiểu mình sống vì điều gì nữa???

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
thienthien123485 ( gửi lúc 24/02/2010 10:32:00)
+2 điểm 
Phải sống vì còn nhiều người cần đến anh. Phải sống để tìm kiếm tình yêu thật sự. Tìm được một người hiểu mình, yêu mình bằng cả tấm chân tình, chấp nhận hy sinh vì mình, có thể cùng mình đi hết quãng đời còn lại và mình cũng vậy là chuyện không phải dễ dàng, không phải muốn là có đâu anh à. Nếu anh còn lưu luyến người cũ đến thế thì bây giờ khi đã có địa vị xã hội sao không kéo cô ấy từ người yêu quá khứ thành người yêu hiện tại?. Còn nếu anh biết điều đó là vô ích, muộn màng và anh muốn tìm kiếm một tình yêu khác thì anh cần phải có thời gian, có sự chân thành và hơn hết là phải khép quá khứ lại. Anh luôn khao khát tình yêu theo đúng nghĩa của nó. Vậy thì anh hãy sống tốt để tìm kiếm một nửa thật sự còn lại của mình. Biết rằng nói rất dễ, làm mới khó nhưng em tin chắc anh là một người có bản lĩnh. Em chỉ nói lên những suy nghĩ của bản thân khi đọc những dòng tâm sự của anh. Hy vọng chia sẻ được với anh chút gì đó. Chúc anh bình yên và tìm được ánh sáng tính yêu trong tương lai.
beyeu_88 ( gửi lúc 24/02/2010 10:48:55)
+1 điểm 
Giống chuyện tình trong phim lắm, không biết co thật ko a? sao ma lãng mạn vây a? nhưng chuyenj đã qua thì hãy cho qua luôn đi a, luyến tiếc làm gì nữa... A có tin vào số phận ko? Chúc a sớm tìm được hạnh phúc mới.
hongly2381 ( gửi lúc 25/02/2010 08:58:26)
+1 điểm 
anh a. cuộc sống này không phải có tiền là có tất cả.tôi cũng là người gặp hoàn cảnh gần giống như anh. tôi yêu anh ấy là bạn học của tôi từ ngày con nhỏ lên đến hết cấp 3. suốt 5 năm anh ấy học đại học, tôi đã chờ đợi anh ấy đến mỏi mòn và mệt mỏi trong sự phản đối của gia đình anh ấy.mặc dù rất đau khổ trước những lời xúc phạm của gia đình anh ấy nhưng vì niềm tin anh ấy gieo rắc vào tim tôi làm cho tôi chờ đợi anh anh suốt thời gian 5, 6 năm trời mà không hề đắn đo tính toán điều gì.anh hứa sẽ cưới nhau sau khi anh ấy ra trường và xin được việc. tôi, một cô giáo làng vô cùng trong sáng đã tin tuyệt đối vào mối tình đầu mơ mộng. vậy mà... anh có biết không? ngày anh ấy xin được việc đi làm là ngày tôi có linh tính sẽ mất anh ấy . và đúng như vậy. trong một thời gian ngắn anh ấy đã cưới ngay cô con gái của ông giám đóc công ty mà anh ấy làm. tôi thực sự đau lòng không phải cho tôi mà cho anh ấy. một người con trai "tham vàng bỏ nghĩa" . Tôi nói với anh chuyện của ttôi để anh thấy rằng tiền bạc chỉ là thứ phù du. tôi khinh rẻ những kẻ chỉ biết xem trọng đồng tiền mà quên đi tình nghĩa. hiện giờ tôi vẫn chưa yêu ai, nhưng cuộc sống của tôi vẫn rất vui vẻ và lạc quan,. tôi nghĩ anh đừng vì chuyện cũ mà đánh mất mình anh a. cuộc sống này còn nhiều người tốt hơn người mà lúc trước mình đã gặp. chỉ có điều mình có mở rộng lòng để đón nhận nó hay không thôi. rất mong anh đừng đánh mất mình. Rất mong được làm quen với anh!
hongsonnt ( gửi lúc 26/02/2010 10:19:47)
+2 điểm 
Thật đáng buồn khi câu chuyện của anh kết thúc bằng 1 câu " Tóm lại tôi không hiểu mình sống vì điều gì nữa??? ". Không có gì tồi tệ hơn là một con người không tìm thấy mục tiêu và lý tưởng sống của bản thân mình. Có rất nhiều người con trai trách cứ con gái , trách cứ hai từ sang hèn, nhưng ngược lại cũng có không ít những cô gái buồn giận đàn ông vì ham mê sắc đẹp, giàu sang mà phụ rẫy tình yêu........Sao không ai nhận thấy rằng tất cả cũng chính là ảo ảnh , phù du.Không có con người thì cũng sẽ không có tiền tài, địa vị hay tình yêu . Chính bản thân chúng ta, chính sự tồn tại của chúng ta là món quà quí giá nhất, là giá trị không có gì sánh được. Anh thấy đó, ngày xưa anh rất nghèo, nhưng bây giờ anh đã có được rất nhiều thứ, điều đó chứng minh được rằng ta có thể làm nên tất cả. Còn về tình yêu , không phải tình yêu không còn mà chỉ vì anh luôn luôn nghĩ tình yêu không còn, tình yêu là xấu xa, nó trở thành nỗi ám ảnh trong lòng anh mất rồi . Có bao giờ anh nghĩ đến những người con gái đi qua cuộc đời anh, họ cũng chính là con người, cũng có tình cảm , cũng biết yêu thương, sao anh lại nghĩ họ là ảo ảnh , hư vô. Biết đâu trong số họ lại có người đang trách cứ sự vô tình , lãnh đạm của anh. Người đó sẽ từ hình ảnh của anh mà chán ghét những người đàn ông khác ...? Đó chính là một vòng quay cho sự thù hận mà tự bản thân mình gây ra. Tình yêu không ở xa , hãy nhắm mắt lại, cảm nhận và nắm bắt . Chúc anh tìm được một tình yêu mới , và một cuộc sống hạnh phúc !
laitronganfich ( gửi lúc 02/03/2010 10:37:29)
+1 điểm 
tôi thật sự cảm thấy buồn vì câu chuyện của bạn , tại sao bạn không thử tìm cách để gặp lại người đó , có thể người ấy vẫn chờ bạn , đừng quá tuyệt vọng bạn à , hãy sống hết mình vì những người yêu quý bạn .
nahk ( gửi lúc 03/03/2010 07:05:31)
+1 điểm 
ledolad ( gửi lúc 03/03/2010 08:29:16)
+1 điểm 
thật đáng buồn cho 1 tình yêu đẹp. Ko thể trách cứ ai trong chuyện này. Hy vọng a sớm tìm dc ng mình yêu. Mọi thứ trong wá khứ vẫn hãy để nó là quá khứ. Phải sống tốt để bước tiếp chứ a.
Noname ( gửi lúc 16/04/2010 01:05:17)
+1 điểm 
7 năm trước vào cái ngày chia tay anh đồng ý chia tay vì cái j? vậy thì tại sao bây giờ anh lai hỏi "tôi không hiểu mình sống vì điều gì nữa???" 7 năm trước anh lùi lại cho mình cơ hội thăng tiến vì tình yêu vậy thì 7 năm sau anh không tìm lại tình yêu đầu để rồi trở nên tàn nhẫn khi nghĩ sẽ tốt thật sự cho cả hai bằng cách không liên lạc. nghĩ lại đi "anh sống vì điều gì ???"
Noname ( gửi lúc 16/04/2010 01:14:10)
+1 điểm 
7 năm trước vào cái ngày chia tay anh đồng ý chia tay vì cái j? vậy thì tại sao bây giờ anh lai hỏi "tôi không hiểu mình sống vì điều gì nữa???" 7 năm trước anh lùi lại cho mình cơ hội thăng tiến vì tình yêu vậy thì 7 năm sau anh không tìm lại tình yêu đầu để rồi trở nên tàn nhẫn khi nghĩ sẽ tốt thật sự cho cả hai bằng cách không liên lạc. nghĩ lại đi "anh sống vì điều gì ???"
Noname ( gửi lúc 18/06/2010 03:59:09)
+0 điểm 
nếu mà đã yêu người ta đến như vậy. vậy thì sao lại không chờ đời vậy sao lại không giữ những hình ảnh đẹp nhất trong trái tim. tôi không biết anh như thế nào tôi cũng như anh vậy tình yêu nó là một thứ xa xỉ đối với tôi. cũng chỉ biết cố gắng sống qua những ngày buồn tẻ. anh không hẳn đã là người đau khổ nhất đâu.
hãy hưởng thụ cuộc sống này đi còn nhiều điều thú vị hơn tình yêu! sống cho một lần để mãi không hôi tiêc.
Noname ( gửi lúc 25/12/2010 09:04:54)
+0 điểm 
tôi vẫn muốn trách anh tại sao không dữ cô ấy lại,cô ấy đã tìm anh,đã khóc khi xa anh,vậy tại sao anh có thể ích kỉ lìa xa cô ấy như vậy,7 năm là cái giá cho những người sống ích kỉ,là cái giá cho cái suy nghĩ bồng bột nhất thời,tôi chúc anh có thể tìm lại đc cô ấy,lúc đó có lẽ anh mới hiểu tình yêu ko cần tiền mà cần sự chia sẽ,cần sự mạnh dạn
Noname ( gửi lúc 07/04/2011 10:12:11)
+0 điểm 
Ser5Hq xpdakimuercn, [url=http://rkcvmcmosaaj.com/]rkcvmcmosaaj[/url], [link=http://viebmclbgmal.com/]viebmclbgmal[/link], http://djjctyuixsjy.com/
Noname ( gửi lúc 23/11/2011 03:29:47)
+0 điểm 
ban gai ay rat giong to cau ah,to cung bi gia dinh phan doi ,nhieu luc to mun noi loi chia tay vi gia dinh to ,nhung to k du dung cam noi loi chia tay voi a ay ,moi lan ve nha bo me cu noi ve chuyen tinh cảm làm tớ bối rối lắm,
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 53 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 57 comments
redcat2412  (12:42 | 14/02/2012)
sotroidadinheya  (12:53 | 20/02/2012)
Tim tôi đang vụn nát   - 37 comments
lonely5564  (12:48 | 24/02/2012)
PeaceSoul203  (01:48 | 25/02/2012)
Tha thứ hay Hận thù???   - 42 comments
noson  (02:19 | 27/02/2012)
tieuyentu26  (11:49 | 28/02/2012)
kevosan  (11:16 | 10/03/2012)
Tâm sự với ai???   - 26 comments
lakoem  (12:36 | 09/03/2012)
Nghiện Sex và thủ dâm   - 60 comments
DiepAnh09  (11:27 | 17/03/2012)
Người tình một đêm   - 33 comments
thachhan2012  (05:06 | 19/03/2012)
yeunguoi008  (11:08 | 18/03/2012)
Tam_su_doi_toi  (03:31 | 02/04/2012)
blindlove  (07:08 | 10/04/2012)
xindunghoitaisao  (03:42 | 11/04/2012)
dinhhangcdts  (05:19 | 11/04/2012)
Mẹ vợ và con rể   - 25 comments
cluclac  (09:53 | 16/04/2012)
hinhanh68  (01:20 | 17/04/2012)
chendi  (12:21 | 21/04/2012)
mirsvu  (01:13 | 26/04/2012)