Vậy là đã 7 năm trôi qua, một thời gian quá dài đối với tôi, có
thể nói đó là bóng đêm của cuộc đời tôi. 7 năm cho một cái kết của mối
tình đầu, và cũng là ngần ấy thời gian tôi không gặp em, ngần ấy thời
gian giết chết một chàng sinh viên trẻ mới vào đời và cũng là khoảng
thời gian tôi đánh mất mọi thứ, kể cả chính bản thân mình.
Ngày đó em là hoa khôi của trường, em một tiểu thư đài các, xinh
đẹp và giàu có, bên em luôn vây kín những chàng hoàng tử kiêu sa và
lãng mạn.
Anh một chàng trai tỉnh lẻ lần đầu tiên xa nhà và bước chân vào
giảng đường, mọi thứ thật mới mẻ và bỡ ngỡ, anh sinh ra trong 1 gia
đình nông dân, nhà nghèo, tài sản được trao tặng là một chiếc xe đạp cũ.
Tôi và em biết nhau như những cái tên trong bản danh sách mà hàng
ngày tôi vẫn phải làm đó là điểm danh các thành viên của lớp, thời gian
trôi đi, tôi dần quen với nhịp sống của người Hà Thành và đâm quen với
môi trường học tập mới, 2 năm là khoảng thời gian bình lặng của cuộc
sống sinh viên. Rồi cái ngày định mệnh cũng đến mà cho đến giờ tôi cũng
không hiểu được là do đâu nữa.
Cái buổi chiều em đi thẳng xuống bàn tôi và nói " từ mai lớp
trưởng cho em ngồi đây"??. Tôi không nói gì vì nghĩ em đang trêu tôi
thôi, thế là từ hôm đó chúng tôi ngồi gần nhau, tôi có thời gian nói
chuyện và hiểu về em nhiều hơn, em cũng chia sẻ với tôi tất cả mọi
chuyện, chuyên học tập, gia đình, bạn bè...
Tôi ngày càng hiểu em hơn, chúng tôi cũng có những cuộc hẹn dã
ngoại, dạo phố nhẹ nhàng, và em hay theo tôi đến những khu ngoại thành
vẽ tranh, tôi vẽ rất nhiều và rất nhiều để tặng em. Rồi 1 ngày tôi vẽ
bức tranh tỏ tình tặng em nhưng em trả lại tôi, em nói tranh rất đẹp
nhưng em không thể nhận nó, tôi thấy mình như nhẹ bẫng, không kiểm soát
được cảm xúc, nhưng với 1 người cương nghị tôi và em vẫn bình thường
như mọi lần, tôi coi đó như một bài học.
3 tháng sau trong 1 lần 2 đứa đi chơi, bỗng dưng em đòi tôi trả cho
em bức tranh mà tôi tặng em, em nói bây giờ nó là của em, tôi nhìn em
nói "anh đốt nó rồi", ngay lập tức khuôn mặt em tối sầm như một cơn bão
đổ bộ xuống một ngày đẹp trời như hôm nay, không một lời nói nào được
thốt ra từ em.
Tôi lặng lẽ trở em qua nhà trọ, dừng xe tôi nhìn em và nói đợi anh 5
phút nhé, em lạnh lùng nhìn tôi và chậm dãi cất tiếng "em bận phải về".
Tôi nói "cứ đợi anh đi", rồi chạy thẳng về phía căn phòng nhỏ bé đáng
ghét sao hôm nay trở nên đáng yêu đến thế.
Sầm, xoảng...tôi hì hục lôi cái hòm sắt dốc ngược tất cả ra sàn nhà,
đây rồi nó đây, vẫn chiếc nơ đỏ cột quanh cuộn giấy, cái cuộn giấy quái
quỉ suýt nữa tôi đem đốt nó, giờ nó là niềm hạnh phúc của tôi.
Em... không thèm lên tiếng....em... và tôi chìa cuộn giấy đưa cho
em, em vẫn lạnh lùng và từ từ mở ra. Em nhìn tôi và nói " anh, em nói
thầm cái này". Ủa sao có bao giờ em gọi tôi là anh đâu sao hôm nay lại
nói nhỉ?
Tôi cúi xuống ghé tai bên em và ...ch..u..y...t... đỏ hết mặt, một
nụ hôn vào má làm tôi bồng bềnh và em nổ máy xe vẫy tay vọng lại câu
nói mà giờ như cơn mộng. "Em yêu anh, chàng ngốc ạ!".
Tôi sống trong niềm hanh phúc, tôi có tất cả em một cô gái xinh đẹp,
dịu hiền, còn tôi sáng đi học, chiều vẫn đi cày lấy tiền trang trải,
ngày nghỉ hai đứa dã ngoại vẽ tranh, hái hoa cỏ, tôi làm mọi thứ miễn
là em thấy hạnh phúc.
Sắp ra trường tôi đưa em về nhà ra mắt bố mẹ, và định ngày ra trường
xin phép gia đình 2 bên cho đi lại, bố mẹ tôi và mọi người rất ưng ý vì
tôi có bạn gái xinh và hiền thục.
Câu chuyện thật nhẹ nhàng và những tính toán cho tuơng lai được tôi
và em lên kế hoạch chi tiết. Và tôi quyết định đến thăm
nhà nàng. Sau màn chào hỏi chuyên trò gia cảnh và bữa cơm thân mật, tôi
xin phép ra về, có lẽ tất cả đều ổn, tôi nhẹ nhàng vừa đi vừa hát bản
tình ca về tình yêu.
Hôm sau em lên lớp muộn, thấy em mệt mỏi, hỏi không nói, rồi đến
tiết thứ 2 em ngất, tôi hoảng hồn bế em chạy thẳng phòng y tế của
trường, sau 30 phút chờ đợi căng thẳng mọi người thông báo em không sao, chỉ tụt huyết áp thôi. Lúc đó có cô bạn thân chăm sóc còn tôi về lớp để
tiếp tục học.
Cuối giờ học tôi đón em và đưa em về nhà, trên đường đi em nói tôi
dừng lại, tôi ghé qua công viên, hai đứa ngồi 30 phút sau em mới mệt mỏi
nói với tôi 1 câu "Có lẽ mình lên chia tay".
Sau 15 phút định thần tôi mới nói được, cái cảm giác đắng ngắt, nghèn
nghẹn và muốn khóc cứ quấn lấy tôi và rồi những giọt nước mắt chảy dài
trên má tôi. Em nhìn tôi và cũng khóc, em nói em không muốn thế, em
không bao giờ muốn mình chia tay, em không muốn bỏ anh 1 mình...
Nhưng...nhưng mà...
Thì ra, sau buổi nói chuyện chân thành từ nhà em về, bố mẹ và chị em
đã chỉ trích em, rồi mắng em, sỉ nhục gia đình anh là nông dân, không
môn đăng hộ đối....
Tôi đồng ý theo ý kiến của em, là từ từ xa rời em để em không bị sốc,
mỗi một ngày vui bên em như những nhát dao băm nát trái tim tôi. Nhưng
tôi không thể ngã, tôi không thể là 1 người yếu đuối vì tôi biết chỉ
cần tôi thể hiên sự tan nát trên gương mặt thì em cũng sẽ đau khổ mà
không thể ra đi được.
Tôi biến mất trước ngày em bay 1 ngày.... sau đó mọi người nói em
gọi điện tìm tôi, em nói là không thể thiếu tôi, nhưng tôi biết em đã
không đi cùng tôi nữa, em đã lựa chọn con đường đi cho riêng mình,
Nghèo là có tội với tình yêu.
Ngày hôm nay, khi ngồi đây viết lại những dòng tâm sự này tôi xa
em được 7 năm, không 1 lần liên lạc, không 1 lần gặp măt, mặc dù có
những lúc tôi gần em có 1000mét.
7 năm trời tôi không yêu nổi ai, 7 năm sống với mặc cảm và tủi hờn
và hôm nay tôi đã có tiền có địa vị xã hội tốt hơn, nhưng tình yêu đã
không còn, những người con gái đi qua cuộc đời tôi như ảo ảnh, như hư
vô.
Tôi đã không thể vẽ nổi 1 bức tranh nào nữa, tôi trở thành kẻ thực
dụng, tính toán, mọi thứ với tôi giờ như những đám mây đa sắc nhưng rất
dễ tan vào hư không.
Tôi ngồi đây mà không biết tôi là ai nữa... Không lẽ có tiền cũng không có được tình yêu...? Nghèo hèn cũng mất tình yêu??
Tóm lại tôi không hiểu mình sống vì điều gì nữa???
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su