Chờ em, niềm tin của anh
ơi! Anh đã chờ đã đợi mỏi mòn, đã thật hạnh phúc. Nhưng liệu đấy có phải là tình
yêu không em? Có phải tình yêu là cái đã mất trong người bạn gái thời thơ mộng,
hay anh đã buông rơi nó trong cơn mưa rào mùa hạ dưới hàng cây phượng vĩ? Ai đó
đã che cho anh khỏi ướt?
Phải chăng chúng mình
đều ngộ nhận em là em và anh là anh? Chẳng thể nào cứ mãi níu kéo sợi dây thiêng
liêng mỏng manh giữa em và anh được. Sự thực thì em cũng chỉ là một con người
với những ham muốn của con người (giàu sang và hạnh phúc). Anh là người con trai
nhỏ nhoi giữa dòng đời bươn bả, luôn khát khao yêu đương, khát khao hạnh phúc,
mà hạnh phúc đâu phải lúc nào cũng có sẵn. Biết làm gì đây em nhỉ? Khi anh bước
sang tuổi 27 mà tình yêu vẫn chỉ dừng lại ở một cậu bé 19.
Tuổi xanh đã qua đi bao
năm tháng nhưng tình cảm anh dành cho em vẫn mãi còn xanh. Với anh trước kia,
bây giờ và có lẽ cả kiếp sau nữa, em vẫn là em của anh năm xưa. Với em anh cũng
thấy mình vẫn mãi là C của em ngày nào...
Thời gian ơi xin trở
lại, trái đất ơi quay ngược vòng đi cho ta thấy được ngày xa xưa ấy. Ôi quá khứ
luôn hiện về đầy ắp bóng hình ai.
Em ơi! Giờ đây trong anh
lùa dậy tất cả những gì là nỗi nhớ cũng chẳng rõ mình nhớ gì.
Em đi qua đời anh như
dòng sông trầm ẩn trôi qua bến. Bến hao mòn vì nước mãi chảy xuôi. Em đi qua đời
anh ngẫu nhiên và tình cờ, hữu duyên và vô ý. Anh như kẻ trắng tay mất đi một
tài sản vô giá thất thểu theo từng mùa lá rụng, không tìm thấy cái mà mình đánh
mất. Hạnh phúc là điều chân thực, nhưng con người không đơn giản cứ biến nó
thành điều không thực. Rồi lại tự vấn lương tâm, lại đau khổ và day dứt truy
tìm. Nhưng nếu hạnh phúc đừng quá mong manh thì con người sẽ tự tin hơn khi nghĩ
về nó.

Em thân yêu! Dù mai đây
có lên đến thiên đường hạnh phúc, dù cả cuộc đời choáng ngập trong thoả mãn ước
mơ thì em cũng đừng bao giờ quên rằng đã có một người yêu em tha thiết. Những
ngày vừa qua anh như người trong mộng ảo, tâm trạng rối bời (bản thân, gia đình,
xã hội), cứ đêm đến là nỗi trăn trở lại kéo đến nhiều hơn. Đây là sự thật hay là
giấc mơ? Tình em hay tình đời gian dối? Có thể nào em lại phũ phàng với chính
anh, người đã đem cả tình yêu dâng trọn cho em. Anh chẳng thể nào hiểu đó là sự
thật, một sự thật đắng cay đến ngọt ngào.
Ai? Ai đã gây ra nỗi đau
thương này khi nói lời giã biệt? Em có thấy tâm hồn em được thoải mái phần nào
không? Chia tay anh rồi em có thấy xót xa không? Có lưu luyến không? Tại sao em
lại cố tình quên đi những lời nói, những lời hứa hẹn ngày ấy hay chỉ là những
lời "chót lưỡi đầu môi"?
Trời ơi, tất cả cho một
cuộc tình nhưng duy nhất một mình anh chịu nỗi bất hạnh này. Vâng! Anh biết anh
là kẻ nghèo hèn làm sao sánh với người sang trọng. Sự tan vỡ của mối tình này
làm anh bừng tỉnh và hiểu rằng: người ta đâu cần tình yêu của anh. Đối với người
ta tiền tài sẽ đem lại tình cảm, người ta lấy chồng giàu sang để quên lãng đi
tình cảm, quên cả một thời mình đã yêu nhau say đắm. Thôi được rồi em ơi, kiếp
này không được chung sống với nhau trọn đời thì kiếp sau mình sẽ yêu nhau mãi
mãi em nhé!
Giờ đây đối với anh tình
cảm chỉ là kỉ niệm, những kỉ niệm cay đắng phũ phàng còn đâu những gì một thời
anh ôm ấp cho cuộc tình mình. Em yêu ơi! Hãy cho anh được gọi em tiếng yêu lần
cuối và anh cầu mong em hãy nhận ra tâm hồn anh qua trang nhật ký nhỏ
này.
Xin giã biệt tất cả
những lời yêu thương ngọt ngào, vòng tay em say đắm, sự đam mê cuồng nhiệt. Còn
anh ở lại âm thầm, âm thầm yêu em, âm thầm chấp nhận bởi bản chất của riêng anh
là tình yêu và tha thứ. Chỉ mong sao em đừng để buồn cho ai nữa nghe
em.

Thôi những dòng chữ anh
viết cho em quá dài so với thời gian xa em và nỗi buồn vắng bóng hình em, anh
dừng những dòng tâm sự ở đây.