trinhqb-
Ngày tham gia: (11:26 | 25/11/2009)

Bình chọn: 1

Em đã yêu anh nhiều như thế

(gửi lúc 02:11 27/11/2009)

Cho đến một ngày em quyết định sẽ quên anh thì anh lại xuất hiện. Anh xuất hiện đúng vào cái lúc mà em quyết định không níu giữ một tình yêu như thế.

Đã có lần em hỏi anh rằng: anh có yêu em không? anh đã cười và bảo rằng: những điều người khác có thể nói với em thì anh không nói nữa. Và anh chỉ trả lời ngắn gọn rằng: sao lại không, em thật là... em đã tin và đã tin như thế suốt gần bốn năm. Thời gian trôi qua, bọn mình không có điều kiện ở gần nhau. Anh đang công tác ở xa, còn em vẫn đang còn học những năm còn lại của đại học. Mỗi khi rảnh em đều nhớ đến anh nhưng mỗi lần điện cho anh thì chẳng bao giờ anh nhấc máy. Vài ngày sau anh điện lại với lời giải thích thật đơn giản: anh bận làm theo ca em ạ. Em tin. Những ngày lễ trong năm em đều nhớ đến anh với một tình yêu dành cho anh thật trong sáng. Còn anh thì ngay cả một lời chúc dành cho em trong những ngày đó anh cũng không có. Em đã buồn biết mấy. Em tự hỏi bản thân mình vì sao lại yêu anh nhiều đến thế. Em đã muốn quên nhưng không sao quên được. Hình ảnh của anh như vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim em.


Cho đến một ngày em quyết định sẽ quên anh thì anh lại xuất hiện. Anh xuất hiện đúng vào cái lúc mà em quyết định không níu giữ một tình yêu như thế. Vậy là em không làm được rồi. Làm sao em có thể quên anh khi mà anh đang đứng trước mặt em thế kia. Vẫn giọng nói ấy, vẫn nụ cười ấy, làm sao em quên được. Hơn nưa anh lại có vẻ quan tâm em nhiều hơn. Vậy là... một lần nữa em lại hi vọng. Vậy mà khi em thông báo là em về quê thăm anh. Anh lại bảo em rằng em về nhà trước đi vì anh còn bận lắm. Em tự hỏi rằng: buổi đêm anh cũng bận đến thế sao? Em đã buồn và xấu hổ kinh khủng. Em đã từng tự tin rằng chưa có người nào làm cho em phải quỵ lụy như thế? vậy mà giờ đây lại phải rơi vào hoàn cảnh này sao? Hình như khi yêu anh, em đã đánh mất cái lòng tự trọng mà em vẫn thường đề cao thì phải? Liệu có bao giờ anh nghĩ cho em chưa? Em thực sự ngại lắm... Em chưa bao giờ đối xử với ai như với anh cả... anh thì bao giờ cũng có lí do. Những cái lí do của anh sao khi nào cũng hợp lý và nhẹ nhàng đến thế! Em thật không biết cái tình cảm anh dành cho em là gì nữa? Liệu đó có phải là tình yêu? Hay chỉ vì em yêu anh quá nên anh không nỡ từ chối. Chẳng lẽ trên đời này lại có một người lạnh lùng như anh sao? em không nghĩ thế? Hay anh chỉ yêu duy nhất bản thân mình mà không quan tâm đến người khác nghĩ gì?


Chuyện sẽ không có gì nếu như không có cái ngày hôm đó. Cái ngày em bị tai nạn_một tai nan không nhỏ. Ngày nhập viện, người đầu tiên em muốn gọi điện để khóc là anh nhưng sao khó quá. Em đã quen với việc không có anh bên cạnh. Và điều quan trọng là em sợ phải nghe anh nói rằng: "anh bận". Em sẽ không chịu nổi nếu lúc đó anh nói như thế với em. Vì thế, em đã không nói một lời nào. Đã một tuần rồi phải không anh? Đã một tuần rồi em phải chịu những mũi tiêm mà bình thường em cho là mình không thể chịu đựng được. Mỗi sáng tỉnh dậy không có anh bên cạnh mà là một người đã theo đuổi em mấy năm nay. Một tuần rồi, em không nghe máy anh gọi và cũng 1 tuần rồi em vẫn ngủ và điều đầu tiên em làm mỗi sáng thức dậy là cầm lấy điện thoại và xem có tin nhắn của anh không? em đã chờ đợi như một con ngốc. Đã một tuần anh liên lạc mà em không hề đáp trả. Hình như những tin nhắn của anh thưa dần và hình như... những tin nhăn của anh bắt đầu có chút chạnh lòng... vì em đã không nói gì? Vậy lúc đó có khi nào anh hiểu cho tâm trạng của em trong mấy năm vừa qua không. Điện anh không nhấc máy, nhăn tin anh không nhắn lại... Chạnh lòng lắm chứ anh... Vậy mà em đã chịu đựng như thế trong suốt mấy năm trời đó, anh biết không? Còn anh, chỉ mới một tuần thôi anh ạ? Yêu anh, lòng tự trọng của em bị tổn thương ghê gớm, bây giờ nhớ lại... em thấy tự thuơng bản thân mình. Hình như em đã bắt nó làm những điều mà em không bao giờ làm thì phải. Logic của trái tim là không bao giờ có sự logic anh nhỉ? Chẳng có phép toán nào của anh giải nổi bài toán tình yêu dành cho em!

Em yêu anh vì cái gì...  em cũng không biết nữa?
Anh tán tỉnh ư? Không, vài ba câu nói bâng quơ có là gì đâu phải không anh?
Anh quan tâm ư? Đã bao giờ anh quan tâm em đâu, dù là lúc em yếu đuối nhất!
Anh yêu em ư? Trái tim em chưa một lần cảm nhận được sự chân thành trong ánh mắt anh!
"Chưa đủ nhớ để gọi là yêu. Chưa đủ quên để trở thành xa lạ". Đến bao giờ em tìm được ranh giới của chúng ta? Em ghét cái khoảng cách mà anh nói, em ghét cái khoảng lưng chừng nửa nhớ, nửa mong. Những buổi chiều buồn tênh, những đêm dài lạnh lẽo em mới chợt nhận ra nỗi cô đơn thật đáng sợ! Em cần biết bao một bờ vai, một vòng tay và lúc đó em hiểu một điều: Anh mãi mãi chẳng thuộc về em! Trước anh, em là người thua cuộc, em bị chinh phục quá dễ dàng. Trước anh, em là người thất bại, có lẽ em yêu anh thật mất rồi! Sao em thấy giận mình quá!


Giờ đây, em không biết phải đối diện với anh như thế nào nữa. Em đã quá quen với sự vô tâm mà anh dành cho em. Em đã quá quen với hai từ: anh bận. Và... em không dám đòi hỏi ở anh quá nhiều... vì... vì em sợ... em sẽ mãi mất anh... Em chưa bao giờ đòi hỏi ở anh cái gì đó qúa lớn, vậy sao những điều nhỏ nhặt nhất anh cũng không làm được... Chưa bao giờ thấy anh thương em, lo lắng cho em cả. Hình như những gì xảy ra với em, anh đều xem là chuyện nhỏ. Anh chỉ hỏi qua loa mấy điều xã giao rồi thôi. Và cũng chính vì suy nghĩ như thế mà khi bị đau, em thật muốn khóc với anh nhưng nghĩ lại thấy mình vô duyên quá. Đối với anh thì đó cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Nói với anh làm gì. Nhưng thật sự em đau lắm anh à.


Anh à! em yêu anh nhiều lắm, thực sự yêu anh rất nhiều... anh có biết không? Anh có hiểu được rằng tình yêu cảu em dành cho anh bao gồm cả tình thương và sự tôn trọng trong đó. Vì nếu không có 2 điều đó thì em sẽ không yêu được anh cho đến bây giờ. Nếu không có 2 điều đó, em cũng chỉ yêu anh được 2 tuần rồi chán anh như những người khác mà thôi... Em vẫn chỉ muốn nói với anh một điều rằng:đã chấp nhận yêu anh,không phải em không biết trước những gì đang đợi mình ở phía trước nhưng em tin rằng em sẽ chịu đựng được tất cả, miễn là có anh. Ai bảo làm người yêu anh là khổ, chỉ biết rằng em sẵn sàng một lần nữa đón nhận những cái khổ ấy chỉ để được yêu anh. Nhưng thật sự em không thể chịu đựng được thứ tình cảm như là bố thí của anh mà anh bảo đó là tình yêu. Anh có biết rằng nếu đứng trước một khó khăn mà chỉ có một người cố gắng thì không nghĩa lý gì cả không anh? Em đã rất cố gắng để hiểu anh, để bỏ qua cho anh, để tự biện minh rằng chắc anh không cố ý nhưng mọi thứ diễn ra trước mắt em rõ ràng như thế? Em có phải quá ngu để không hiểu những điều đó đâu. Những gì anh đối xử với em, em vẫn nhớ, chỉ có điều là em không nói ra mà thôi, anh cũng tự hiểu mà... Có lẽ đã đến lúc em phải cứng rắn đối diện với một sự thật rằng:anh không hề yêu em... Cái tình cảm anh dành cho em chẳng qua là anh không ghét em và có thể đi bên cạnh em mà thôi.

Có lẽ rằng... em không nên cố gắng nữa... phải không anh? em chợt nhớ ra câu nói mà người ta vẫn thường nói: con gái thì nên lấy người yêu mình chứ đừng lấy người mình yêu...

 

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
ledolad ( gửi lúc 27/11/2009 03:01:07)
+1 điểm 
nên quên đi bạn àh...trong tình yêu chỉ có 1 ng là cố gắng níu giữ thì kết quả sẽ ko dc gì đâu...sẽ chỉ làm con tim thêm đau thôi
catbui1325 ( gửi lúc 03/12/2009 11:19:03)
+1 điểm 

Đọc những dòng tâm sự của bạn mà tôi cũng thấy chạnh lòng bởi hoàn cảnh của bạn cũng không khác tôi là mấy. Tôi cũng đã từng nhiều lần phải đợi tin nhắn hay cuộc gọi điện của người đó trong sự vô vọng và rồi tôi lại phải cầm điện thoại để hỏi người ta trước. Tôi cũng đã từng trông đợi những tin nhắn chúc mừng của người yêu trong những dịp đặc biệt nhưng rồi tôi lại phải nhắn tin để nhắc người ta rằng:"hôm nay anh không chúc m điều gì sao?" Tôi may mắn hơn bạn là tôi không phải chờ đợi họ trong bệnh viện nhưng nhiều khi tôi nói rằng tôi đang bị ốm để người ta quan tâm và đến thăm tôi, nhưng tôi chỉ nhận được những câu hỏi là em uống thuốc gì chưa? em đi mua thuốc về uống đi... Tôi cũng đã bị lệ thuộc quá nhiều vào họ nhưng rồi thời gian cũng cho tôi hiểu rằng họ không hề yêu tôi còn việc họ ở bên cạnh tôi là vì mục đích gì thì tôi cũng không biết nữa, tôi không thê giải thích nổi. Nhưng thôi mọi chuyện cũng đã qua rồi bạn, tôi khuyên bạn cũng không nên buồn làm gì với những người vô tâm như thế, rồi bạn sẽ gặp được người yêu bạn thật lòng. Hãy lạc quan lên bạn nhé...! Chúc bạn hạnh phúc. 

 

gorkiit ( gửi lúc 04/12/2009 03:09:48)
+1 điểm 
Thật là buồn khi đọc nững dòng tâm sự của chị.Em chẳng hiểu chị yêu cái gì ở anh ta mà chị lại có thể chờ đợi 1 cách khờ dại như vậy.Yêu là chết ở trong lòng một ít,Vì mấy khi yêu mà được yêu chị chưa nghe câu này hay sao mà chị lại yêu hết mình như thế.Thật sự khi đọc những dòng tâm sự của chị em rất buồn và thương chị.Chị nên xem xét lại tình yêu nay đi chị à.Chúc chị hạnh phúc !!
nhoanh_2605 ( gửi lúc 31/12/2009 04:19:50)
+1 điểm 
Mình hiểu rất rõ tâm sự của bạn. Mình cũng là một người có lòng tự trọng rất cao, chưa bao giờ có ai làm cho mình phải quỳ lụy nhưng cho đến khi mình quen người đó thì mình đã hoàn toàn thay đổi. Mình làm những chuyện mà mọi người cho là trẻ con chỉ vì mình muốn nói chuyện với người đó thôi. Nhưng bạn ơi ! Cho dù có làm gì thì người đó cũng không hiểu và cũng không nghĩ cho mình. Mình cũng cảm thấy xấu hổ lắm ! Nên chúng ta phải biết sống cho bản thân, hãy ít kỉ một chút cho bản thân chúng ta , đừng vì những người không đáng mà làm cho chúng ta phải mất đi những người đang yêu chúng ta thật lòng. Chúc bạn tìm được hạnh phúc !!!
Noname ( gửi lúc 02/05/2010 11:46:22)
+1 điểm 
thoi hay quen nguoi ay di ban ah, hay mo duong cho minh de tiep tuc cuoc song tot dep hon. tam su voi ban chuyen nay nhe! toi rat yeu 1 nguoi anh ay ten la brot nhung toi khong dam tho lo voi anh i, co le cach tot nhat la nen quen anh ay di va cho doi . doi 1 nguoi, doi 1 cuoc tinh co le do se la loi thoat tot nhat luc nay. toi cung ban cho doi nhe
Noname ( gửi lúc 02/05/2010 11:54:33)
+1 điểm 
Noname ( gửi lúc 01/07/2010 08:08:46)
+0 điểm 
toi 1 co gai co hoang canh giong nhu ban
Noname ( gửi lúc 07/04/2011 11:25:33)
+0 điểm 
GBZefE iisfeddvtqdf, [url=http://tknqgypzdjvo.com/]tknqgypzdjvo[/url], [link=http://qqsicscvdgjk.com/]qqsicscvdgjk[/link], http://uivriszrmcuq.com/
Noname ( gửi lúc 03/08/2011 10:43:34)
+0 điểm 
tôi cung~ hieu? cam? giac cua?ban ma thôi dung buon nuA
Noname ( gửi lúc 19/08/2011 04:41:39)
+0 điểm 
hax~ wen^ nguoj` ax^ yk
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 8 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 15 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 32 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 35 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 27 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 29 comments