Em nhớ anh, nhớ
ánh mắt, nhớ nụ cười, nhớ tiếng nói dịu dàng, nhớ vòng tay âu yếm… Nhưng tất cả
đã được em giữ kín trong một giấc mộng, một giấc mộng yêu thương không trọn vẹn
nhưng cũng đủ để em sống nốt những ngày tháng còn lại…
Anh biết không?
Không biết đã bao lần em ước… Ước cho chúng mình mãi mãi bên nhau, ước thế gian
này chỉ có một mái nhà để anh và em được sống chung một mái nhà ấy. Rồi em ước
anh là con mắt bên phải, em là con mắt bên trái, sẽ chẳng có con mắt thứ 3 nào
cả, anh nhỉ?
Nhưng ước mơ
mãi cũng chỉ là ước mơ. Cuộc sống luôn đầy dãy những rối ren, nhưng dẫu buồn mà
ta không bao giờ biết trước được, nó chẳng thể hoàn hảo như em và anh vẫn mong
ước. Vậy là mình đã xa nhau, tan vỡ một cuộc tình …
Anh ah, em
không muốn như thế. Làm sao để em có thể quên anh, để em thôi nhớ về anh khi kí
ức của em chỉ tràn ngập hình bóng anh, vễ những kỷ niệm đẹp mà mình đã có. Anh
đã dạy em biết yêu, biết nhớ, biết thao thức hàng đêm,… Giờ thì anh hãy dạy em
cách để quên anh đi… làm ơn đấy.
Những ngày
không có anh, em chẳng biết mình phải sống như thế nào nữa? Anh ảnh hướng đến
em quá nhiều. Từ giờ sẽ chẳng có ai chúc em mỗi ngày mới vui vẻ, chẳng có ai
chúc em ăn ngon, chẳng có ai chúc em ngủ ngon mỗi đêm. Em muốn nghe anh nói
“hun e nhiu ne, a yeu e nhiu lam pe ui cua anh”… Tất cả giờ chỉ là ký ức, và em
cứ sống bằng ký ức ấy. Dù tự nhủ lòng mình phải quên anh, phải sống thực tế hơn
nhưng em chẳng làm được anh ạ. Em ước đầu em như một cái máy vi tính đã được
lập trình, và em chỉ cần ấn Delete là có thể xóa đi tất cả những ký ức về anh …
để em thôi nhớ, để em thôi yêu và sống thật thanh thản.
Đã bao nhiêu
đêm em giật mình tỉnh giấc, tìm với điện thoại mong nhìn thấy một tin nhắn hay
một cuộc gọi nhỡ từ số điện thoại quen thuộc, Nhưng không… Em lại rơi vào trạng
thái hụt hẫng, mất mát, trống trải vô cùng. Những lúc như thế anh ở đâu? Làm
gì? Có nhớ đến em như em nhớ anh không? Và em lại khóc, khóc để quên sầu, quên
anh và quên đi niềm đau,…
Anh nói “mình
phải xa nhau thôi, anh yêu em rất nhiều nhưng anh không muốn em phải khổ vì
anh”… Anh nói chỉ để lấy một lý do, một lý do chính đáng. Anh đâu biết điều làm
em khổ nhất là phải sống xa anh. Em đâu cần vinh hoa phú quý, em đâu cần cuộc
sống giàu sang, chỉ cần có anh, sống bên anh và anh yêu em thật nhiều như anh
vẫn yêu. Em muốn đến một nơi, một nơi chỉ có anh và em, không ai biết mình là
ai và sẽ sống một cuộc sống thật hạnh phúc. Nhưng anh và em khác nhau, anh
không thể vứt bỏ tất cả, không thể bỏ qua miệng lưỡi của thế gian.
Mình có cả một
thời gian dài đằng đẵng bên nhau, đã bao lần xa nhau nhưng cả anh và em đã tự
hứa sẽ không gặp nhau rồi cũng nhớ nhau lại tìm đến nhau… để hạnh phúc, rồi
những khổ đau. Em biết anh cũng sẽ chẳng thể quên được em, quên được ký ức về
em. Và anh đã sống khác, anh lao vào những cuộc chơi, bỏ ra hàng chục triệu chỉ
để có một đêm mua vui… Có đáng phải như thế không anh? Anh đừng làm em đau khổ
thêm nữa có được không? Em muốn dù xa nhau nhưng mỗi khi nhìn thấy anh là thấy
những thành công, những vui vẻ chứ không phải như thế này. Em mong anh sẽ tìm
được hạnh phúc đích thực của anh, tìm được bình yên để anh có thể trở về sau
những lúc căng thẳng trong công việc. Em không thể mang lại hạnh phúc cho anh
thì sẽ có người khác mang lại, có như vậy em mới an lòng, anh biết chưa?
Điều cuối cùng
em muốn nói Cảm Ơn Anh. Em cảm ơn anh về tất cả những gì đã qua. Vì anh đã đến
bên em khi mọi người đã bỏ em đi hết, vì anh đã biết tất cả về em nhưng vẫn yêu
thương em thật nhiều, vì anh đã ở bên em trong lúc em buồn và cô đơn nhất. Và
vì anh đã lo lắng cho em từng chút một, lo lắng cho những điều đã qua và những
điều chưa xảy ra… Em cảm ơn anh nhiều lắm. Hãy sống thật tốt và hạnh phúc anh
nhé. Ở nơi này em luôn cầu chúc cho anh được bình anh. Anh hãy nhớ, trên thế
gian này anh chỉ là một ai đó, nhưng đối với em anh là cả thế gian này.
Vĩnh biệt anh,
Người mãi yêu anh… !
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su