machoi2009-
Ngày tham gia: (03:04 | 27/04/2009)

Bình chọn: 1

Bóng tối trong tình yêu của tôi

(gửi lúc 05:22 04/05/2009)

Vậy là đã 7 năm trôi qua, một thời gian quá dài đối với tôi, có thể nói đó là bóng đêm của cuộc đời tôi. 7 năm cho một cái kết của mối tình đầu, và cũng là ngần ấy thời gian tôi không gặp em, ngần ấy thời gian giết chết một chàng sinh viên trẻ mới vào đời và cũng là khoảng thời gian tôi đánh mất mọi thứ, kể cả chính bản thân mình.

Ngày đó em là hoa khôi của trường, em một tiểu thư đài các, xinh đẹp và giàu có, bên em luôn vây kín những chàng hoàng tử kiêu sa và lãng mạn.

Anh một chàng trai tỉnh lẻ lần đầu tiên xa nhà và bước chân vào giảng đường, mọi thứ thật mới mẻ và bỡ ngỡ, anh sinh ra trong một gia đình nông dân, nhà nghèo, tài sản được trao tặng là một chiếc xe đạp cũ.

Tôi và em biết nhau như những cái tên trong bản danh sách mà hàng ngày tôi vẫn phải làm đó là điểm danh các thành viên của lớp, thời gian trôi đi, tôi dần quen với nhịp sống của người Hà Thành và dần quen với môi trường học tập mới, 2 năm là khoảng thời gian bình lặng của cuộc sống sinh viên. Rồi cái ngày định mệnh cũng đến mà cho đến giờ tôi cũng không hiểu được là do đâu nữa.

Cái buổi chiều em đi thẳng xuống bàn tôi và nói "từ mai lớp trưởng cho em ngồi đây"??. Tôi không nói jì vì nghĩ em đang trêu tôi thôi, thế là từ hôm đó chúng tôi ngồi gần nhau, tôi có thời gian nói chuyên và hiểu về em nhiều hơn, em cũng chia sẻ với tôi tất cả mọi chuyện, chuyên học tập, gia đình, bạn bè...

Tôi ngày càng hiểu em hơn, chúng tôi cũng có những cuộc hẹn dã ngoại, dạo phố nhẹ nhàng, và em hay theo tôi đến những khu ngoại thành vẽ tranh, tôi vẽ rất nhiều và rất nhiều để tặng em. Rồi một ngày tôi vẽ bức tranh tỏ tình tặng em nhưng em trả lại tôi em nói tranh rất đẹp nhưng em không thể nhận nó, tôi thấy mình như nhẹ bẫng, không kiểm soát được cảm xúc, nhưng với một người cương nghị tôi và em vẫn bình thường như mọi lần, tôi coi đó như một bài học.

Ba tháng sau trong một lần hai đứa đi chơi, bông dưng em đòi tôi trả cho em bức tranh mà tôi tặng em, em nói bây giờ nó là của em, tôi nhìn em nói anh đốt nó rồi, ngay lập tức khuôn mặt em tối sầm như một cơn bão đổ bộ xuống một ngày đẹp trời như hôm nay, không một lời nói nào được thốt ra từ em.

Tôi lặng lẽ trở em qua nhà trọ, dừng xe tôi nhìn em và nói đợi anh 5 phút nhé, em lạnh lùng nhìn tôi và chậm dãi cất tiếng em bận phải về. Tôi nói cứ đợi anh đi, rồi chạy thẳng về phía căn phong nhỏ bé đáng ghét sao hôm nay trở lên đáng yêu đến thế.

Sầm, xoảng...tôi hì hục lôi cái hòm sắt dốc ngược tất cả ra sán nhà, đây rồi nó đây, vẫn chiếc nơ đỏ cột quang quân giấy, cái quận giấy quái quỉ suýt nữa tôi đem đốt nó, giờ nó là niềm hạnh phúc của tôi.

Em... không thèm lên tiếng....em... và tôi chìa cuộn giấy đưa cho em, em vẫn lạnh lùng và từ từ mở ra. Em nhìn tôi và nói "anh, em nói thầm cái này". ủa sao có bao giờ em gọi tôi là anh đâu sao hôm nay lại nói nhỉ?

Tôi cúi xuống ghé tai bên em và ...ch..u..y...t... đỏ hết mặt, một nụ hôn vào má làm tôi bồng bềnh và em nổ máy xe vẫy tay vọng lại câu nói mà giờ như cơn mộng. "Em yêu anh chàng ngốc ạ".

Tôi sống trong niềm hanh phúc, tôi có tất cả em - cô gái xinh đẹp, dịu hiền, còn tôi sáng đi học chiều vẫn đi cày lấy tiền trang trải, ngày nghỉ hai đứa dã ngoại vẽ tranh, hai hoa cỏ, tôi làm mọi thứ miễn là em thấy hạnh phúc.

Sắp ra trường tôi đưa em về nhà ra mắt bố mẹ, và định ngày ra trường xin phép gia đinh 2 bên cho đi lại, bố mẹ tôi và mọi người rất ưng ý vì tôi có bạn gái xinh và hiền thục.

Câu chuyện thật nhẹ nhàng và những tính toán cho tuơng lai được tôi và em lên kế hoạch chi tiết. Và ngày hôm nay tôi quyết đinh đến thăm nhà nàng. Sau màn chào hỏi chuyện trò gia cảng và bữa cơm thân mật, tôi xin phép ra về có lẽ tất cả đều ổn, tôi nhẹ nhàng vừa đi vừa hát bản tình ca về tình yêu.

Hôm sau em lên lớp muộn, thấy em mệt mỏi, hỏi không nói, rồi đến tiết thứ 2 em ngất, tôi hoảng hồn bế em chạy thẳng phòng y tế của trường, sau 30 phút trờ đợi căng thẳng mọi người thông báo em không sao tụt huyết áp thôi. Lúc đó có cô bạn thân chăm sóc còn tôi về lớp để tiếp tục.

Cuối giờ học tôi đón em và đưa em về nhà, trên đường đi em nói tôi dừng lại, tôi ghé qua công viên hai đứa ngồi 30 phút sau em mới mệt mỏi nói với tôi một câu. "Có lẽ mình lên chia tay".

Sau 15 phút định thần tôi mới nói được cái cảm giác đắng ngắt, ngèn ngẹt và muốn khóc cứ quấn lấy tôi và rồi những giọt nước mắt chảy dài trên má tôi. Em nhìn tôi và cũng khóc, em nói em không muốn thế, em không bao giờ muốn minh chia tay, em k muốn bỏ anh một mình... Nhưng...nhưng mà...

Thì ra sau buổi nói chuyên chân thành từ nhà em về, bố mẹ và chị em đã chỉ trích em, rồi mắng em, sỉ nhục gia đình anh là nông dân, không muôn đăng hộ đối....

Tôi đồng ý theo ý kiến của em, là từ từ xa rời em đẻ em không bị sốc, mỗi một ngày vui bên em như những nhát dao băm nát trái tim tôi. Nhưng tôi không thể ngã, tôi không thể là người yếu đuối vì tôi biết chỉ cần tôi thể hiện sự tan nát trên gương mặt thì em cũng sẽ đau khổ mà không thể ra đi được.

Tôi biến mất trước ngày em bay,  một ngày.... sau đó mọi người nói em gọi điện tìm tôi, em nói là không thể thiếu tôi, nhưng tôi biết em đã không đi cùng tôi nữa, em đã lựa chọn con đường đi cho riêng mình, Nghèo là có tội với tình yêu.

Ngày hôm nay khi ngồi đây viết lại những dòng tâm sự này là tôi xa em được 7 năm, không một lần liên lạc, không một lần gặp măt, mặc dù có những lúc tôi gần em có 1000 mét.

Bảy năm trời tôi không yêu nổi ai, 7 năm sống với mặc cảm và tủi hờn. Và hôm nay tôi đã có tiền có địa vị xã hội tốt hơn, nhưng tình yêu đã không còn, những người con gái đi qua cuộc đời tôi như ảo ảnh, như hư vô.

Tôi đã không thể vẻ nổi một bức tranh nào nữa, tôi trở thành kẻ thực dụng, tính toán, mọi thứ với tôi giờ như những đám mây đa sắc nhưng rất dễ tan vào hư không.

Tôi ngồi đây mà không biết tôi là ai nữa... Không lẽ có tiền cũng không có được tình yêu...? Nghèo hèn cũng mất tình yêu??

Tóm lại tôi không hiểu mình sống vì điều gì nữa???

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
dangcam83 ( gửi lúc 05/05/2009 10:09:23)
+2 điểm 

Tôi đọc những dòng tâm sự của bạn mình thấy thực sự xúc động. Nhưng......giá như bạn biết bảo vệ tình yêu của mình. Biết chứng tỏ cho gia đình cô ấy rằng bạn là một người đáng tin cậy để gia đình cô ấy có thể trao gửi con gái cho bạn - Mưa dầm thấm lâu. Nhưng không, bạn lại không làm thế, bạn chỉ biết im lặng rồi than thân trách phận... rồi để cô ấy tuột khỏi tầm tay bạn.

Mình nghĩ những kỉ niệm giữa bạn và cô ấy sẽ mãi là những kỉ niệm tuyệt vời trong trái tim bạn. Hãy để quá khứ ngủ yên bạn à. Chính sự thực dụng tính toán của bạn bây giờ đã không cho bạn gặp được những người con gái tuyệt vời, bạn luôn nhìn mọi người với anh mắt hoài nghi thì làm sao bạn tìm thấy những tình cảm chân thành trong đó. Mình hy vọng bạn là bạn của ngày xưa, rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười với bạn...

garung ( gửi lúc 05/05/2009 03:49:00)
+2 điểm 

Đáng lẽ bạn là người không có tội nhưng giờ đây chính bạn đánh mất cơ hội hạnh phúc của minh. Tôi nghĩ hạnh phúc không có nghĩa cứ phải sống với nhau. Đôi khi hạnh phúc là sự chia tay

hongsonnt ( gửi lúc 06/05/2009 12:51:13)
+1 điểm 
Thật ra tình yêu đâu có mất, nó vẫn hiện diện trong trái tim bạn đó thôi ? Nghèo hay giàu không quyết định được trái tim, bạn à. Có lẽ vì mối tình đầu quá đẹp, quá nhiều kĩ niệm nên vị ngọt ngào của nó còn vương vấn đâu đây, nên nhiều khi bạn nghĩ rằng mình không còn yêu được nữa ? Bạn có chắc rằng những cô gái đi qua đời bạn mà bạn gọi là "ảo ảnh , hư vô " ấy không một ai để lại trong bạn bất kỳ cảm xúc nào không ? Tình yêu đôi khi là duyên phận, cả bạn và người con gái ấy đều đã quyết định chia tay , quyết định quá dứt khóat và đã đầu hàng quá sớm. Vậy thì giờ đây sau 7 năm , có còn gì để hối tíêc không bạn ? Điều bây giờ bạn cần là mở rộng lòng, đón nhận cái xấu , cái tốt của cuộc đời. Từ thất bại trong quá khứ để tìm lấy hạnh phúc cho tương lai. Biết đâu cũng có một ai đó đang đau khổ vì bạn ? Tình yêu muôn thuở vẫn là những kiếm tìm và khám phá bất ngờ mà bạn. Rồi sẽ có người đánh động được trái tim bạn thôi, đừng nhìn đời bằng một lăng kính màu đen bạn nhé. Tôi rất mừng khi giờ đây bạn tự tin mình là một người thành công, có tiền, có địa vị xã hội ......nhưng bạn vẫn không thấy hạnh phúc . Đó là vì hạnh phúc không đơn giản nằm trong những điều ấy . Nếu rủi thay bạn tìm thấy niềm vui trong vật chất , kim tiền thì có lẽ cách nhìn của bạn về cuộc đời còn tồi tệ hơn ? Tôi tin rồi bạn sẽ tìm ra hạnh phúc vào một ngày không xa !
songhuong ( gửi lúc 06/05/2009 10:03:57)
+1 điểm 
Bạn ơi, nghèo không phải là không có tội. Vấn đề là ta ý thức được giá trị bản thân.

Về chuyện tình cảm của bạn, mình nghĩ rằng tâm lý của gia đình bạn gái của bạn muốn con gái họ lấy một ngườ làm chồngi phải "bằng anh, bằng em" nhưng họ đâu có hiểu được rằng, họ kiếm được chàng rể giàu có thì con gái họ chắc gì đã có hạnh phúc. Điều họ muốn là giữ thể diện cho người ta mà thôi.

Còn bạn gái của bạn vì một chút ngăn cản gia đình mà không vượt qua được thì bạn phải sát cánh hơn bên người mình yêu chứ, sao bạn lại dễ buông xuôi thế để rồi phải hối tiếc.

Ta ko nên hối tiếc điều gì mà ta đã cố gắng hết sức mà không đạt được. Còn bạn đã cố hết sức mình chưa??? nếu chưa thì bạn nên coi đó là bài học cho một tình yêu mới.

Chúc bạn thành công và thành công hơn nữa!
dreams ( gửi lúc 11/05/2009 08:41:27)
+2 điểm 

Đã yêu là chấp nhận đau khổ và bạn đã phải chịu đau khổ suốt 7 năm rồi đã là quá lâu và quá đã cho một mối tình tan vỡ. Hãy nhìn vế phía trước dẫu biết là sẽ khó khăn nhưng nếu có quyết tâm thì chắc chắn bạn sẽ có thể đạt  được điều mình muốn.Nếu bạn cứ nhớ thương người xưa thì chính bạn đã tự bỏ mất cơ hội của chính mình, tôi chắc rằng trong 7 năm qua chắc cũng đã có vài người đến với ban nhưng có lẽ bạn đã từ chối tất cả họ vì bạn vẫn chưa dứt tình cũ.Nếu cô gái kia thương bạn thật lòng thì chắc chắn cô ấy sẽ hạnh phúc khi nhìn thấy ban hạnh phúc mà phải không, nếu cô ấy nhìn thấy bạn trở thành người như hiện tai thì tôi tin chắc rằng cô ấy sẽ rất buồn đấy. Vì bản thân mình và vì những ngơời yêu thương mình hãy đi tìm hạnh phúc của mình đi và khi tìm được rồi thì hãy cố gắng giữ lấy nó nhé. hy vọng bạn sẽ làm được.

tinhnong ( gửi lúc 17/05/2009 04:28:44)
+2 điểm 
Chuyện tình của anh thật sự làm em đồng cảm với anh rất nhiều. Em cũng xem comment của những bạn góp ý cho anh, mỗi người một ý kiến thật chân thành và sâu sắc, ai cũng có lý lẻ riêng của mình. Còn riêng em, em thấy anh là người rất nặng tình cảm (cũng tùy đối tượng). Anh là người có cá tính, cũng chính vì thế cũng là nguyên nhân anh đã đánh mất tình yêu của anh. Cái gì cũng có 2 mặt của nó, chính vì thất bại trong tình cảm, anh mới chứng tỏ hay thể hiện khả năng, bản lĩnh của mình hết mức có thể. Và anh cũng đã công nhận bản thân mình là đã thành công trong sự nghiệp. Bản chất con người không thay đổi, nếu anh là người có tình cảm, người tốt thì cho dù có thay đổi vì hoàn cảnh, em cũng cho rằng có thể tìm lại con người với bản chất xưa của anh. Em chân thành chúc anh sẽ sớm lấy lại niềm tin trong tình yêu!.
Noname ( gửi lúc 24/05/2010 11:09:11)
+0 điểm 
Noname ( gửi lúc 27/05/2010 03:46:33)
+0 điểm 
đọc những lời tâm sự của ban tôi cũng hiểu cho tâm trạng của bạn lúc này.nhưng bạn ạ,nếu hai ban đã coi đó là tình yêu của mình thì tại sao ban lại để tình yêu của mình trôi qua một cách nhẹ nhàng như thế.Biết rằng bản thân chúng ta sinh ra trong gia đình nghèo nhưng tâm hồn của chúng luôn giàu tình cảm,sống và yêu bao giờ cũng đều có khó khăn không bao giờ là thuận lợi cả.vì thế đáng lẽ ra bạn nên biết đấu tranh bảo vệ tình yêu của mình chứ không phải chìm sâu vào im lặng như thế.Nếu bạn đã để nó qua đi nhẹ nhàng thì sau 7 năm bạn còn nhớ và nhắc tới làm gì.Cái bạn nên làm thì bạn đã làm từ 7 năm trước rồi kia.thay vì nhìn người con gai đi qua đời bạn chỉ là hư vô thì tại sao bạn không nhìn lại tấm chân tình và cả tình yêu bạn dành cho người ấy tước đây như như thế nào.Hãy nhìn người khác bằng con mắt thực tiễn bạn ạ.chúc bạn thành công
Noname ( gửi lúc 13/07/2010 02:10:34)
+0 điểm 
dọc những dòng tâm sự của bạn như nhát dao đâm nhói tận trái tim tôi,bởi vì người tôi yêu cũng đang ơ hoàn cảnh giông bạn.Tôi yêu người đó nhưng anh ay ko thể quên được mối tình đầu.Và giờ đây tôi như vô vọng vì không thể lấy dược anh ấy khỏi quá khứ.Trái tim tôi rỉ máu,sự hờ hững của anh ấy làm tôi tổn thương rất nhiều,tôi đã làm tất cả để co thể mang anh ấy trở lại nhưng mãi chỉ là con số 0.Tôi mong bạn hãy trân trọng những gì mình đang có
Noname ( gửi lúc 13/07/2010 02:14:04)
+0 điểm 
dọc những dòng tâm sự của bạn như nhát dao đâm nhói tận trái tim tôi,bởi vì người tôi yêu cũng đang ơ hoàn cảnh giông bạn.Tôi yêu người đó nhưng anh ay ko thể quên được mối tình đầu.Và giờ đây tôi như vô vọng vì không thể lấy dược anh ấy khỏi quá khứ.Trái tim tôi rỉ máu,sự hờ hững của anh ấy làm tôi tổn thương rất nhiều,tôi đã làm tất cả để co thể mang anh ấy trở lại nhưng mãi chỉ là con số 0.Tôi mong bạn hãy trân trọng những gì mình đang có
Noname ( gửi lúc 29/09/2010 02:25:39)
+0 điểm 
Đọc những dòng tâm sự của bạn mình thấy đồng cảm với bạn, và trái tim mình cũng đang đau đây. Chỉ khác là mình là con gái, và chúng mình mới chia tay cách đây 1 tháng, bọn mình vẫn liên lạc, mình biết bọn mình không đến được với nhau vì gia đình anh phản đối, do không môn đăng hộ đối, mình đau lắm, nhưng bề ngoài, mình vẫn tỏ ra vui vẻ, và xem mình như một người em gái của anh.
Noname ( gửi lúc 04/12/2010 04:06:59)
+0 điểm 
Noname ( gửi lúc 11/12/2010 10:41:40)
+0 điểm 
tai sao anh khong di tim lai tinh yeu cua minh? moi thu dau co muon mang khi di tim lai tinh yeu cua minh ha anh! biet dau chi ay chung cho anh. anh hay di tim lai tinh yeu cua minh neu chi ay da co gia dinh thi anh hay chuc phuc cho chi ay va cung hay cho minh mot hanh phuc khac. giu hanh phuc cu trong mot goc cua traiu tim nhu mot ky niem dep. chuc anh tim thay hanh phuc cua minh!
Noname ( gửi lúc 11/01/2011 11:40:08)
+0 điểm 
Hôm nay lang thang ưeb...buồn..em vô tình đọc được tâm sư của anh...cho phép gọi anh là anh vì em mới là sinh viên năm đầu của trường dh...câu chuyện của anh mở ra cho người đọc 2 suy nghĩ...Bây giơ anh là một người thành đạt, vậy anh có muốn trao đứa con gái của mình vào tay một cậu sinh viên chưa nghề nghiệp,gia đình lại chưa có gì đảm bảo cho tương lai của đứa con gái bé bỏng.Nhưng em lại không phủ nhận rằng trong câu chuyện này đậm chất phong kiến..HAIZZ...nhưng bay giờ thì anh có cuộc sông ổn định, hãy nghĩ răng con trai anh không gặp trường hợp tương tư nữa...7 năm,quá dài dể chị ấy chờ đợi anh,và anh cũng không nghĩ đến việc quay lại đúng không?em không suy nghĩ như mọi người,em nghĩ anh dừng lại là đúng...Nhưng bay giờ thì đủ rồi,vì người ta ấm không phải là măc nhiều áo rét,mà là có người bất chợt khoác lên mình một tấm áo từ phía sau...Cuộc sống còn nhiều người con gái tốt anh ạ.Không nhất thiết phải hiền lành,đanh dá một chút,cá tính một chút cũng thú vi mà...chăc anh tầm 30 nhỉ,1 mốc thời gian không còn sớm để độc thân nữa,nhưng cũng không muộn để đi tìm người con gái cho chính mình,em mong anh hiểu đươc ý em...Còn nếu em có sai xót gì,hay có vô tình làm anh đau lòng,xin anh thứ lỗi...chúc anh hạnh phúc...
Noname ( gửi lúc 20/03/2011 08:13:17)
+0 điểm 
toi cung da va dang cung hoan canh voi ban.that la buon
Noname ( gửi lúc 14/04/2011 06:49:11)
+0 điểm 
cuoc song la vay do ban ... tinh yeu dau phai la tat ca. ai cung phai mot lan vap nga ,mot lan nem trai mui vi dau don cua cuoc song de truong thanh hon, phai cam on rang ngay hom do ban nhu vay thi ban moi co dc ngay hom nay dung ko?ban hay nhin thang ve phia truoc ma song ban nhe!!
Noname ( gửi lúc 02/06/2011 10:00:30)
+0 điểm 
tinh y
Noname ( gửi lúc 02/06/2011 10:07:35)
+0 điểm 
tinh yeu la vay do ban a.den va di rat rat bat ngo va khong ai biet do la su that ve tinh yeu.bay gio ban da co dia vi trong xa hoi nhung nguoi con gai ban can lai khong o ben ban ,ban dung buon va hay xem do la duyen phan di?cai gi cua minh khong giu no cung den ,cang co giu thi lai cang xa .hay luon va mong cho nguoi con gai minh yeu luon duoc hanh phuc va mong cho co ay tim duoc nguoi giong nhu minh da tung yeu co ay.minh mong ban se tim duoc hanh phuc.
Noname ( gửi lúc 17/06/2011 09:18:34)
+0 điểm 
khi đọc bài viết của anh em thấy rất buồn, và cảm thấy sao amà giống mình quá. nhưng cuộc đời vẫn cón dài lắm anh ạ, mình phải sống cho mình nữa đừng mặc cảm tự ti vì số phận mình, nghèo không phải là tội đúng k
Noname ( gửi lúc 25/06/2011 12:47:58)
+0 điểm 
Doc dc dong ts cua ban ma tuj thay ban gjong tuj qua.chi co dieu tui la nguoi da noi loi chja tay anh ay.va 4 nam qua tuj va anh cung k nc k lien lac mac du hai dua t lam cung co quan voi nhau. Gio a da co ng yeu nhung hinh nhu a cung dau kho giong t vay.con ban ban da bao gio nghi rang ng yeu cua ban da dau kho the nao khi chia tay ban k?hay goi cho t theo so nay neu ban can chja se.t cung met k khac gi ban dau.0982243490.
Noname ( gửi lúc 05/09/2011 09:43:16)
+0 điểm 
Noname ( gửi lúc 13/09/2011 11:57:48)
+0 điểm 
E that su cam dong vi tinh yeu cua a.vi con nguoi anh.co le doc xong cau chuyen cua a e da co cau tra loi cho cau hoi la tren doi nay co nguoi dan ong nao chung tjnh k?hay chj toan la nguoj da tjh thoj.nhung bjo thj e da hjeu tren doj nay co rat nhjeu nguoj dan ong chung tjh.
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 8 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 15 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 32 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 35 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 27 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 29 comments
tiden01234  (05:57 | 10/02/2012)
tiden01234  (05:45 | 10/02/2012)
tiden01234  (05:37 | 10/02/2012)
Trong bài: Nỗi buồn
  (05:28 | 10/02/2012)
tinhyeu123123  (05:26 | 10/02/2012)
  (05:25 | 10/02/2012)
tinhyeu123123  (05:21 | 10/02/2012)
  (05:12 | 10/02/2012)
  (04:53 | 10/02/2012)
Trong bài: Chán quá
  (04:43 | 10/02/2012)
   - 281comments