Em đi làm, ngày
ngày đi rồi lại về, những giây phút xa anh, cũng cảm thấy trong lòng cồn cào
lên nỗi nhớ, nhưng rồi lại tự cân bằng được. Đủ cứng cỏi để mỗi khi nhìn một
đôi nào đó nắm tay nhau mà không phải quay đi, đủ mạnh mẽ để những ngày đặc
biệt không có anh mà không phải rơi nước mắt, đủ sự dịu dàng và khả năng chịu
đựng để làm điểm tựa bình yên cho anh.
Công việc của em
làm cũng nhẹ nhàng, nhưng chiếm khá nhiều thời gian, em chẳng còn rảnh rỗi để
mà lang thang đi đâu đó. Nhưng em cũng chỉ cố tình tìm kiếm thêm sự bận rộn để
mà bớt nhớ anh mà thôi....
Thế mà có một người
biết em buồn, họ quan tâm tới em, họ chia sẻ với em từng giây phút em cô đơn.
Họ biết em nghĩ gì, vì họ bảo nhìn vào mắt em họ hiểu tất cả. Thật ra em chưa
hề gặp họ, bởi em và họ chỉ quen nhau trong một trang web kết bạn, em và người
ấy gửi những tấm hình cho nhau thường xuyên. Thậm chí qua ngôn ngữ chat, họ
cũng có thể đoán được tâm trạng của em như thế nào. Em đã có những niềm vui nho
nhỏ của riêng mình, sau những giờ làm việc, em đã nán lại cơ quan lâu hơn. Bởi
vì họ cũng là người làm việc hành chính như em.
Thời gian cứ trôi
qua, người yêu của em hình như cũng cảm nhận em thay đổi. Anh đã quay về, quan tâm
đến em nhiều hơn, anh chăm sóc em nhiều hơn và luôn luôn cố gắng để làm em vui.
Nhưng hình như những niềm vui ấy em không còn cảm nhận được nữa, vì em đã trót
có tình cảm với một người bạn khác mất rồi.
Anh biết như thế và
sau tất cả những sự níu kéo, anh đã im lặng. Ừ thì anh cứ im lặng đi, còn em,
vẫn mải mê với chuyện tình qua chat. Rồi một ngày em và người ấy đã hẹn gặp
nhau. Em đã mặc chiếc váy mà em yêu thích nhất cho một cuộc hẹn. Hồi hộp. Mong
chờ. Suy đoán mãi. Rồi cuối cùng họ cũng có mặt.
Nhưng người ấy
không phải như em tưởng tượng.
Đó là một cô gái
Em choáng váng, em
sốc, và em bỏ chạy.
Nhưng họ còn nhanh
hơn cả em, họ đã nắm tay em lại. Mặc cho em khóc vì thất vọng, họ đã xin lỗi vì
giấu em. Họ xin lỗi vì đã làm em tổn thương. Và họ hứa sẽ là một người bạn chân
thành bên em.
Sau một chuỗi ngày
thất vọng, rồi em cũng đã trở lại bình thường và nhận lời làm bạn với cô ấy.
Đúng là cô ấy hiểu
em còn hơn một người bạn thân. Cô biết lúc nào em buồn, vui, quan tâm từ sức
khỏe đến công việc của em. Dần dần em vui trở lại và đón nhận những sự quan tâm
ấy một cách vô tư.
Sau một thời gian
dài có cô ấy ở bên cạnh. Trong một lần uống rượu say, em và cô ấy đã ở bên cạnh
nhau, em lại choáng váng khi biết cô ấy là người đồng tính.... Nhưng em không
thể ngờ rằng chính mình cũng có tình cảm với cô ấy từ lúc nào không biết. Em mê
man đi trong hạnh phúc vì cô ấy chăm sóc.
Giờ thì em chợt
giật mình nhận ra mình đang trượt dốc dài trên chuyện tình cảm, em hoang mang
và lo lắng. Liệu em có đang đánh mất dần giới tính của mình hay không? Em muốn
mình suy nghĩ sáng suốt hơn nhưng em không thể nghĩ gì được. Mọi người hãy cho
em biết em phải làm gì bây giờ?
Em xin cảm ơn tất
cả.
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su