“Mình mãi là của nhau, anh mãi thuộc về em,
anh mãi là chồng em, nếu không có em anh sẽ chết mất…”.
Ôi, những câu nói ngọt ngào phát ra từ môi anh! Em đã tưởng mình là
người may mắn, hạnh phúc nhất thế gian. Em đã trải rộng trái mình để
yêu anh quên cả bản thân mình. Ngọt ngào thường hay đi cùng với đắng
cay, và có lẽ chính em đã tự làm mình đau khổ vì đã để trái tim và khối
óc kỳ vọng tất cả vào anh.
Đôi môi ngày nào đã từng hôn em say
đắm, hơi thở nồng nàn và những phút giây bên anh như vẫn còn đây, vẫn
bao quanh em có lẽ suốt cuộc đời này không gì có thể xóa mờ được. Nhưng
mà bên em giờ đây, anh không còn là anh của những ngày xưa nữa. Anh
không phải mãi yêu em như lời anh vẫn nói và anh cũng chẳng thuộc về
em, chưa bao giờ anh thật sự thuộc về em !
Em biết rằng trái tim anh không phải của riêng em,
Tự dối gạt mình với những lời vổ về an ủi,
Để đêm về không ôm niềm buồn tủi,
Nhủ thầm rằng : Chắc anh cũng yêu em ....
Mối ân tình đã từ lâu em khắc trong tim,
Em không biết giữ đến ngày nào nữa ?
Hay như thời gian trôi đi trong lần lữa,
Em chẳng còn gì ngoài một tri thức u mê !?
Dốc ngược buồng tim cho máu đổ hết về,
Bóp vỡ nát từng mảnh tình còn sót lại,
Thả theo sông chìm sâu vào tận đáy,
Rũ sạch cho rồi một món nợ tình yêu !
Có
đau khổ nào hơn thế không anh ? Em chẳng thể khóc thành tiếng, chỉ có
những tiếng nấc đến nghẹn lòng, cay đắng biết bao nhiêu? Nước mắt cứ
chảy ngược vào tim. Ngày trước N. nói với em: "Chú P...quan tâm đến cô
lắm,chú ấy là người tốt cô và chú sẽ rất hợp nhau đấy vì cả 2 người đều
sâu sắc..".
Trước khi gặp anh em đã từng sợ khi phải yêu, sợ
rằng yêu là sẽ khổ đau trăm ngả. Nhưng rồi anh đã đến, đã làm em mở
trái tim ra để đón chờ hạnh phúc. “Nếu bạn đóng cửa trái tim để đau khổ
không thể tới, thì hạnh phúc sẽ vào bằng lối nào?” Em đã bị thuyết phục
bởi lý lẽ đó ư? Không, có lẽ em đã bị ngã gục trước anh, trước tình yêu
mà em nghĩ sẽ chỉ ngập tràn trong hạnh phúc.
Anh !
Em đã biết
rằng đến một ngày nào đó chuyện này cũng xảy ra. Nhưng sao khi nó xảy
ra rồi em lại có cảm giác đau đớn thế này vậy anh? Em chênh vênh, chơi
vơi giữa một khoảng không gian vô định. Em như không còn sức sống nữa
rồi anh ơi, em chán nản hết tất cả mọi thứ, nụ cười trên môi em bây giờ
sao trở nên phù phiếm đến thế này? Lúc này đây khi đang viết những dòng
chữ này cho anh thì nước mắt em cũng đang rơi, lòng em đau lắm, nhưng
em nghĩ rằng mình đã đi đến quyết định đúng, phải không anh?
Anh
à ! Em quyết định đi ra khỏi cuộc đời anh nhanh cũng giống như lúc em
bước vào. Như vậy là lỗi của em hay của anh thế? Em biết rằng yêu một
người đã có gia đình thì đến một lúc nào đó cũng xảy ra chuyện thế này.
Em biết những lời anh nói với em chưa chắc gì đã là sự thật đâu, nhưng
sao em vẫn tin anh, tin một cách vô điều kiện. Vậy là tại em khù khờ
hay vì em đã quá yêu anh ?Anh nói em phải hy sinh, em phải vun đắp cho
hạnh phúc gia đình của anh,em phải hy sinh cho anh,vâng ! em chấp
nhận,em chấp nhận tất cả....
P. ơi! Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu
anh và em không gặp nhau! Sẽ chẳng có gì để viết nếu anh và em không là
bạn của nhau ! Và sẽ chẳng có gì để em phải đau khổ khi anh đã đánh cắp
đi trái tim của em!
Cuộc đời là vậy đấy, em sẽ chẳng phải buồn
khi em và anh chỉ đơn thuần là bạn bè của nhau anh ạ, nhưng không nó
không đơn giản như những gì em và anh nghĩ.
Anh xa rồi, xa thật rồi. Em đã từng nói, em sẽ mãi yêu anh ,đợi anh về bên em, cho dù bao lâu chăng nữa!
Chia tay rồi mình vẫn gọi nhau là “anh - em”
Nhưng không phải “vợ - chồng” như ngày trước
Bởi chúng mình đã lùi đi một bước
Để trở về cái thủa chưa yêu.
----------------------
Băng Tâm
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su