Đừng tuyệt vọng!
|
 |
|
Ông T. và sản phẩm của CLB Niềm Tin đã được nhiều người dân mua ủng hộ. |
Tuổi
mới 58 nhưng tóc ông T. đã bạc trắng, đều đặn mỗi tháng, ông đến Bệnh
viện Da liễu để nhận thuốc uống. Loại thuốc ARV dành cho bệnh nhân AIDS
mà theo ông không phải ai cũng đủ cam đảm để uống. Bởi, thứ thuốc hỗn
hợp ấy khi vào cơ thể khiến con người ta bồng bềnh như say rượu. Cách
đây khoảng 15 năm, ngày nào ông cũng say rượu bia ngất ngưởng, say rồi
không làm chủ được mình. Say trong làn khói ma túy, quan hệ với những
người phụ nữ không rõ ràng.
Đùng một cái, năm 1995, cơ thể thấy
yếu và bị sốt liên tục, uống thuốc cảm không hết bệnh nên ông tìm đến
bệnh viện để thử máu. Khi đó ông mới biết mình đang mang một con vi-rút
mà người đời luôn sợ hãi, xa lánh mỗi khi được nhắc đến.
Ông
kể, khi ấy tôi đã suy sụp hoàn toàn, hận đời nên trong 2 năm liên tiếp
tôi sống mà như người chết, nay đây mai đó. Cha mẹ không muốn gặp, con
cái cũng từ chối. Đó là những ngày đen tối nhất của một con người mang
căn bệnh AIDS. Trác táng mãi nên tay trắng, ông đi tìm miếng ăn từng
bữa. Bữa đói, bữa no, chỉ còn cách duy nhất là tìm về gia đình. Cơ thể
rệu rã, nhưng khủng khiếp nhất là những cái nhìn câm lặng của hàng xóm,
láng giềng.
Họ không nói, không rằng mà chỉ muốn chạy nhanh
mỗi khi gặp ông. Khi đó, ông chỉ biết giam mình trong căn phòng suốt
ngày đêm chứ không muốn ra đường. Rồi con cái lại mang tình thương đến
cho ông, họ chăm sóc, động viên ông ăn uống. Dần dà, ông lại thấy mình
vẫn có thể sống được, vẫn còn lao động được.
Ông đi làm phụ hồ
xây dựng, có tiền ông mua sắm những dụng cụ riêng cho mình như dao cạo
râu, kéo, khăn mặt, dao cắt móng tay và khuyên các con ông đừng đụng
tới những thứ ấy. Ông chủ động tìm đến Trung tâm Tư vấn bệnh AIDS để
tìm hiểu cách phòng ngừa lây lan. Những người trẻ mới bị nhiễm HIV
không muốn tới bệnh viện lại tìm đến ông để “chỉ giáo”. Mới đầu chỉ có
2 - 3 người, sau đó ông quy tụ được gần 10 bệnh nhân HIV, động viên họ
biết tự giữ gìn cho mình và cho xã hội.
Cuối năm 2006, trong
lúc lao động, không may ông T. bị một viên gạch rớt vào đầu, máu chảy
khắp cả người. Nhiều người đến cứu ông nhưng ông can ngăn vì mình có
HIV. Sau đó, ông không đi làm nữa và nhận chức Chủ nhiệm CLB Niềm Tin
thuộc Hội KHHGĐ thành phố.
Muốn giảm kỳ thị, phải biết khẳng định mình
Bệnh
AIDS không lây truyền qua không khí mà chỉ lây qua đường máu, tình dục.
Do vậy bài học đầu tiên mà ông T. khuyên những người cùng chung số phận
trong CLB những người bệnh AIDS là hãy biết giữ mình. Nếu không đó là
một tội ác cho xã hội. Nhiều người thấy ông đã 13 năm mắc bệnh vẫn
khỏe mạnh, con cái quây quần nên đã làm theo lời chỉ dẫn của ông.
Ở
phường Bình Hiên, vợ chồng anh N.L. đều bị nhiễm HIV. Do vậy anh chị đã
gửi các con nhỏ về quê ngoại ở Duy Xuyên, Quảng Nam để các cháu yên tâm
học tập và tránh lây bệnh. Hiện tại sức khỏe vợ chồng anh đã yếu nhưng
họ biết nương tựa vào nhau để sống nốt quãng đời còn lại trong sự cảm
thông của những người hàng xóm. Từ 3 năm nay, bất kể nắng hay mưa,
người chồng vẫn chung thủy với nghề xe ôm. “Thú thật, bây giờ người đi
taxi thì nhiều, đi xe ôm ít quá nhưng tôi cũng phải cố gắng thức khuya
dậy sớm để kiếm vài chục ngàn một ngày, chứ nếu chờ vào sự giúp đỡ từ
thiện không cũng thấy xấu hổ”, anh tâm sự.
Chung phường với vợ
chồng anh L. còn có một bệnh nhân AIDS khác tên T.K. Mắc bệnh từ 5 năm
trước nên anh K. quyết định không lấy vợ để bớt đi gánh nặng. Là người
giỏi về ảo thuật và trang trí nội thất nên cuộc sống của anh hiện nay
khá ổn định. Thời gian rảnh, anh thường tích cực tham gia các buổi
truyền thông, do Thành Hội Phật giáo và Hội KHHGĐ tổ chức, và anh đã
tìm thấy niềm vui trong cuộc sống để vươn lên, góp phần vào công cuộc
chống AIDS của thành phố.
Baodanang.vn
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su